- Tiểu tử, ngươi lấy cái gì cống lại ta.
Trong tầng mây huyết sắc truyền ra tiếng hét lớn của Huyết Phách, vài vòng xoáy năng lượng lập tức bao phủ hư không.
- Long hồn kiếm giáp.
Lục Thiếu Du quát một tiếng, tâm thần khẽ động, hai tay chém ra, chỉ trong chốc lát, hai tay cầm hai thanh bí vân đoản kiếm và năm chuôi bí vân trường kiếm bay ra khỏi vỏ.
Ầm ầm!
Bảy chuôi bí vân bảo kiếm sinh ra hào quang chói mắt, trong nháy mắt không gian gió nổi mây phun, bảy chuôi bí vân kiếm hóa thành cự long linh hồn.
Ngao ngao ngao...
Âm thanh long ngâm vang vọng hư không, hư ảnh cự long giống như vật còn sống, mang theo long uy kinh ngừi bao phủ hư không, linh hồn lực mênh mông quét qua tất cả, không gian sụp đổ, lập tức dây dưa với khí huyết sát đáng sợ.
Phong vân kích động, tầng mây huyết sát bao phủ bầu trời, bảy đầu cự long mang theo uy áp linh hồn khổng lồ, ẩn chứa linh hồn áo nghĩa quét qua tất cả như phong bạo.
Xoẹt!
Va chạm như thế, cả thiên địa bị xé nát, làm cho người ta sợ hãi.
- Tiểu tử, chỉ dựa vào áo nghĩa linh khí mà thôi, ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.
Cuồn cuộn trong tầng mây huyết sát, giọng của Huyết Phách xuyên thủng tầng mây, vòng xoáy huyết sắc dây dưa với cự long, lăng không đánh ra một chưởng ấn phá không lao xuống, lập tức quét qua Lục Thiếu Du.
- Đến đây đi, ngươi có thể kiên trì được bao lâu?
Lục Thiếu Du quát một tiếng, hai tay không ngừng chém ra, lăng không đánh ra vài đạo chưởng ấn, mang theo tàn ảnh, va chạm với chưởng huyết sắc.
Ầm ầm!
Va chạm sinh ra âm thanh như sấm, khí kình kh*ng b* quét qua chung quanh, sát khí ngập trời làm thiên địa chấn động.
- Thực lực thật mạnh, đây mới thật sự là cường giả.
Tất cả mọi người sợ hãi thán phục, giao phong này bọn họ khó nhìn thấy.
Trong nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào, thân ảnh Lục Thiếu Du đạp không đứng đó, giao phong với tầng mây huyết sát khổng lồ, tốc độ nhanh dần dần nhanh tới mức không ai nhìn rõ ràng.