- Bán đạo chi cảnh mà thôi, xem ra áo nghĩa linh khí rất không tệ.
Huyết Phách khinh thường nói một tiếng, vừa dứt lời, uy năng vô hình giống như thái sơn áp đỉnh đè ép Lục Thiếu Du.
Ầm ầm!
Thân thể Lục Thiếu Du đột nhiên run lên, thân hình như đứt từng khúc, lập tức khó thừa nhận được, máu tươi chảy ra khỏi miệng, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn.
- Khặc khặc, có chút bổn sự, nhưng vẫn còn kém một ít, áo nghĩa linh khí trong tay ngươi cũng quá đáng tiếc, không chịu nổi một kích của ta, ở trước mặt ta, chỉ là con sâu cái kiến mà thôi!
Huyết Phách cười lạnh, hắn chưa tin uy thế của mình không thể áp chế một tên bán đạo chi cảnh, nhưng trong lòng lại kinh ngạc, lúc này hắn thúc dục uy áp giai vị trong trung thiên thế giới, sợ rằng Niết Bàn Cảnh cũng khó thừa nhận, nhưng bán đạo chi cảnh này vẫn có thể thừa nhận.
Không có ai biết, ngay vừa rồi Lục Thiếu Du không cách nào thừa nhận nổi, trong đan điền khí hải của hắn, nguyên đan chữ vạn bạo phát hào quang.
Hào quang từ chữ vạn sinh ra, nó giống như rót thuốc trợ tim vào thân thể Lục Thiếu Du, vững như bàn thạch, uy áp lớn hơn cũng không thể làm gì.
- Chút tài mọn, muốn đè sập ta, cũng không có dễ dàng như vậy.
Lục Thiếu Du quát lớn, gương mặt vặn vẹo sinh ra chút máu, tăng thêm mặt thẹo làm hắn càng hung ác hơn.
- Vậy mà vẫn thừa nhận được, quá mạnh!
Người chung quanh sợ hãi thán phục không nhỏ, cho dù là Đông Tinh Xã, Tây Vương Phủ, Linh Thứu Tháp, thậm chí Bắc Đấu Môn cùng Nam Thiên Môn cũng kích động xiết chặc nắm đấm.
Nhìn qua Lục Thiếu Du, Huyết Phách lạnh nhạt nói:
- Ngươi rất kỳ quái, trên người của ngươi có đại bí mật, nhưng bởi vì ngươi, nếu không phải vì ngươi ảnh hưởng, ta đã khôi phục từ lâu, cũng có thể sớm ngày ở đây, tất cả là do ngươi quấy rối, phá hư chuyện tốt của ta, lãng phí không biết bao nhiêu thời gian, nếu ngươi đã tới đây, vậy chết đi, thuận tiện giao linh hồn phân thân cho ta, ta sẽ kiếm được không ít chỗ tốt.