Lục Thiếu Du nhìn lên một đại hán gầy gò trong Đông Tinh Xã, nhìn người quen cũ Điêu Thiện Hàn, trầm giọng nói:
- Hỏa Hổ, ngươi cho rằng trốn tránh thì ta không tìm ra ngươi sao, lăn ra đây!
- Chẳng lẽ Tây Phương Cầu Bại còn muốn đối phó Đông Tinh Xã hay sao?
- Không đúng, chẳng lẽ Hỏa Hổ đến Đông Tinh Xã hay sao.
Mọi người thấp giọng nghị luận, trong đội hình Đông Tinh Xã, ánh mắt mọi người chấn động.
- Tây Phương Cầu Bại, ngươi muốn thế nào?
Không gian yên tĩnh một hồi, một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau đội hình Đông Tinh Xã truyền ra, ngay sau đó một thân ảnh xuất hiện bên cạnh Điêu Thiện Hàn và Điêu Thiện Anh, trên người mang theo khí tức nóng bỏng.
- Đây là linh hồn phân thân của Hỏa Hổ, chẳng lẽ Hỏa Hổ chỉ còn thừa lại linh hồn phân thân hay sao?
- Chẳng lẽ lại là Tây Phương Cầu Bại làm?
.........
- Chịu đi ra rồi sao?
Lục Thiếu Du nhìn linh hồn phân thân của Hỏa Hổ, ánh mắt chấn động, nói:
- Rất đơn giản, ngươi trả giá còn chưa đủ nhiều, vẫn còn phải tiếp tục trả giá!
- Ngươi dám.
Hỏa Hổ quát một tiếng, đôi mắt hư ảo nhìn thẳng vào Lục Thiếu Du, trong đó còn xen lẫn sợ hãi, những gì diễn ra vừa rồi hắn thấy rõ, hắn biết rõ Tây Phương Cầu Bại trước mặt thật sự có thực lực và vốn liến giết hắn, Tây Phương Cầu Bại trước mặt đã không giống lúc trước.
- Ngươi xem ta có dám hay không, chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta sẽ không dám sao?
Lục Thiếu Du cười lạnh, chân đạp hư không, chậm rãi đi lên.
- Tây Phương Cầu Bại, lá gan của ngươi càng ngày càng lớn, chẳng lẽ cho rằng có thể diệt mấy thương hội là có thể đối nghịch với Đông Tinh Xã chúng ta hay sao?
Điêu Thiện Hàn đi ra, ánh mắt âm trầm đến cực điểm, toàn thân sinh ra khí tức băng hàn.
- Ta muốn đối phó là Hỏa Hổ, không quan hệ tới Đông Tinh Xã, Hỏa Hổ nửa đường liên thủ với Tụ Phẩm Lâu Linh Đốn cướp giết ta, chẳng lẽ là ý của Đông Tinh Xã sao?