- Mộc Vương, Tây Vương phủ của ngươi cũng muốn chen chân hay sao!
Ánh mắt Tham Lang âm trầm đảo qua Mộc Vương, thần sắc ngưng lại.
- Quan hệ giữa Tây Vương phủ cùng Thất Sát môn vốn không kém, nếu ngươi muốn động thủ, ta cũng muốn chơi vài chiêu với ngươi, ta muốn nhìn xem mấy năm nay thực lực của ngươi tiến bộ bao nhiêu!
Khuôn mặt Mộc Vương tuy tươi cười, nhưng lời nói rõ ràng là cảnh cáo.
- Mộc Vương, từ khi nào Tây Vương phủ có quan hệ với Thất Sát môn, ngươi không phải muốn độc chiếm đại đạo hồn tinh đi!
Lại hơn mười đạo thân ảnh hạ xuống, đi đầu là một người có khí tức nóng bỏng, khiến không gian như biến thành một bếp lò.
Đó là một trung niên, thân mặc áo ngắn, thân hình rắn chắc, sau lưng khoác áo dài màu đỏ, lộ ra một cỗ bá đạo.
- Nam Thiên môn Chúc Hỏa!
Trong mắt người Thất Sát môn đều có chút băn khoăn nhủ thầm.
- Chúc Hỏa, quan hệ giữa ngươi cùng Tham Lang cũng mật thiết lắm!
Mộc Vương nói, trong giọng nói mang theo ý tổn hại.
- Thế nào, có muốn ta cùng Tham Lang thử vài chiêu với ngươi không, thử xem là biết!
Chúc Hỏa trầm giọng nói.
- Chư vị, các ngươi không sao chứ!
Một thanh âm thanh thúy vang lên, mười mấy thân ảnh đã rơi xuống bên cạnh người Thất Sát môn.
- An tiểu thư.
Nhóm người Thiên Khu lên tiếng chào hỏi, người vừa tới chính là Thải Vân thương hành An Thi Dao.
Bên cạnh An Thi Dao có một lão giả năm mươi tuổi, chân khí dao động lặng yên ảnh hưởng không gian xung quanh, ánh mắt đảo qua Mạc Kình Thiên, lập tức nhìn qua Chúc Hỏa cùng Tham Lang.
- Thi Dao, sao ngươi lại tới đây!
Ma Linh yêu nữ thân thiết đi qua kéo tay An Thi Dao, nói:
- Gần đây nhị ca luôn nhắc ngươi đâu!
- Tam muội, ta nói qua hồi nào chứ!
Mạc Kình Thiên bước tới, xấu hổ cười khổ nói:
- An tiểu thư, lời của tam muội ta nói, ngươi cũng đừng xem là thật!