Răng rắc!
Kiếm quang bộc phát, nương theo sau chân khí sắc bén kh*ng b* như nước thủy triều làm không gian ba văn nổi lên sóng to gió lớn.
Mặt ngoài Lục Thiếu Du có vẻ thoải mái, nhưng thần sắc đã ngưng lại.
- Thất Tinh Diệt Không kiếm trận thật không kém!
Lục Thiếu Du thầm cảm thán, nếu ở trung thiên thế giới, dựa vào thực lực thất kiếm là có thể đối kháng với Mạc Kình Thiên, hơn nữa bảy người này tôi luyện trong Thị Hoang thế giới, nếu một đối một cũng mạnh hơn tu vi đồng cấp rất nhiều.
- Thất Tinh Diệt Không kiếm trận – Thất Kiếm Khốn Thiên!
Bảy người cùng quát, trường kiếm tương liên, lập tức b*n r* kiếm quang chói mắt, nhất thời cùng bay ra khỏi tay.
- Ông ông…
Thất kiếm thoáng chốc phân thành nhiều kiếm ảnh, hóa thành hàng ngàn hàng vạn, bao trùm khắp thiên địa, vô số kiếm quang phá không, trong mơ hồ mang theo hào quang chói mắt lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du.
- Thất kiếm hẳn không chỉ có kiểu công kích xinh đẹp này đi!
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, một cỗ chân khí quỷ dị ảnh hưởng không gian nháy mắt tràn ra.
Hưu hưu!
Hàng vạn hàng ngàn kiếm quang xuyên qua thân thể, thân ảnh Tây Phương Cầu Bại bị xé rách thành mảnh nhỏ, ngọn núi bên dưới bị lan tới, vô số kiếm quang bay qua lưu lại thật nhiều khe rãnh sâu hoắm, đá vụn kích tán.
Nhưng lại không có máu tươi vẩy ra.
- Tàn ảnh…
- Tốc độ thật nhanh!
- Là không gian áo nghĩa hay thời gian áo nghĩa, người này thật sự tu luyện nhiều áo nghĩa kỳ lạ!
Sắc mặt thất kiếm càng thêm ngưng trọng, nhìn theo phương hướng thân ảnh Lục Thiếu Du biến mất, ánh mắt Đường Ngũ trầm xuống, tâm thần tản ra, trường kiếm lập tức bay vòng, trực chỉ một bên, hét lớn:
- Thất Tinh Diệt Không kiếm trận – Thất Tinh Sát!
Hưu hưu!
Kiếm quang chói mắt, hóa thành cầu vồng tựa như vẫn thạch phá không, xuyên thủng không gian bay tới.