- Tháp chủ, nhưng lần này Tây Phương Cầu Bại đối chiến với thất kiếm đã tuyên bố sẽ không dùng ngoại lực!
Hạ trưởng lão nói.
- Ta cũng kỳ quái, thực lực thất kiếm liên thủ, có thêm Thất Tinh Diệt Không kiếm trận, ở trong Thị Hoang thế giới tuyệt đối chỉ đếm trên đầu ngón tay, theo ta biết chỉ có một số ít người làm được, chẳng lẽ Tây Phương Cầu Bại nắm chắc thắng được thất kiếm hay sao?
Đại hán hiện lên vẻ nghi hoặc nói.
- Tháp chủ, người của bọn họ tựa hồ cũng đã tới trong Liệt Hỏa thành, ta hoài nghi toàn bộ bọn họ đều đã tới.
Linh Sơn tam thứu cung kính đứng một bên nói.
- Chẳng lẽ bọn hắn cảm thấy có hứng thú đối với việc này, dù cảm thấy hứng thú chỉ sợ không cần đều tới đi?
Ôn Tuấn Hùng nghi hoặc nói.
Đại hán run trường bào, khoanh tay đứng thẳng, nói:
- Tuy rằng vị huynh đệ Tây Phương Cầu Bại kia thật làm mọi người kinh ngạc, nhưng còn chưa đủ hấp dẫn khiến bọn hắn đều tới đây, nếu ta suy đoán không sai, chỉ sợ bọn hắn cũng như chúng ta, chỉ đi qua mà thôi, mục đích cuối cùng cũng như chúng ta.
Sắc mặt Ôn Tuấn Hùng thay đổi, nói:
- Cha, chẳng lẽ bọn hắn cũng vì chuyện đó mà tới?
Đại hán nói:
- Việc này đối với tuyệt đại bộ phận mọi người chỉ là bí mật, nhưng đối với một số người mà nói không phải tin đồn vô căn cứ, thậm chí có không ít người tiến vào nơi đây suốt mấy ngàn năm vạn năm, cũng bởi vì việc này, thật vất vả có chút phát hiện, bọn hắn sao có thể bỏ qua cơ hội này.
Ôn Tuấn Hùng thở sâu một hơi, nói:
- Cha, như vậy chúng ta không phải tăng thêm đối thủ cạnh tranh sao, với thực lực của bọn họ, phần thắng của chúng ta sẽ giảm.
Ánh mắt đại hán bình tĩnh nói:
- Chúng ta xem trước sao đã, hôm nay ta muốn nhìn một chút, Tây Phương Cầu Bại mà con luôn tiến cử rốt cục có bao nhiêu bổn sự, tuy lời đồn đãi không kém, nhưng nhìn thấy mới là thật, cha phải nhìn kỹ xem thế nào!