- Thông thiên cảnh cao giai, thanh thế như vậy cũng làm người hoảng sợ đi, đại đạo cảnh chỉ sợ cũng không có thanh thế như vậy, ở trong Thị Hoang thế giới mà cũng có thể đột phá, còn b**n th** như thế, tiểu tử này thật là quái thai a!
Tam Kỳ lão nhân run rẩy lên.
Rung động nhìn giữa không trung, Tam Kỳ lão nhân lập tức thì thào nói:
- Hẳn không bao lâu nữa, tới lúc đó chỉ sợ dù là Thượng Thanh đại thiên thế giới cũng phải khiếp sợ, những lão gia hỏa kia cứ chờ mà xem đi.
Hống!
Hư ảnh cự hổ khổng lồ trên không trung lập tức tiêu tán, năng lượng bàng bạc quay về trong cơ thể Lục Thiếu Du, hết thảy đều bình tĩnh trở lại, Lục Thiếu Du mở mắt, trong mắt lóe tinh mang càng thêm thâm thúy.
Hô!
Lục Thiếu Du thở ra một hơi trọc khí, cảm giác lực lượng mang tới, không khỏi thì thào:
- Đây là lực lượng thông thiên cảnh cao giai sao!
Hai tay run lên, cảm giác nguyên lực cùng linh hồn lực lượng trong thân thể, Lục Thiếu Du có một loại cảm giác, cho dù gặp Hỏa Hổ, mình cũng có thể dễ dàng đánh chết, mà không chỉ đánh bại, lực lượng như vậy thật sự làm người ta mê muội.
- Thông thiên cảnh cao giai cùng trung giai hoàn toàn là hai cấp độ a!
Lục Thiếu Du hiện lên ý cười.
- Tiểu tử, ngươi đột phá cũng quá nhanh đi!
Tam Kỳ lão nhân phục hồi lại tinh thần, trừng mắt nói, ánh mắt như muốn xem thấu hết bí mật trên người Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du hăng hắc cười nói:
- Ta cũng không biết vì sao, đột nhiên lại đột phá, hoàn toàn là ngoài ý muốn, ngoài ý muốn mà thôi.
Tam Kỳ lão nhân hung hăng trợn mắt nhìn hắn, nói:
- Đột phá thì đột phá, còn giả bộ điệu thấp làm gì, ngoài ý muốn thì có thể đột phá, còn cho người khác sống hay không!
- Việc này…
Lục Thiếu Du ngượng ngùng cười, lập tức nhớ ra gì đó, nói: