- Ngươi có kế hoạch sao, tuy trong Thiên Trụ giới thời gian không ít, nhưng thất kiếm thật sự khó đối phó.
Mạc Kình Thiên nghiêm túc nói.
- Đối với người khác mà nói, bảy người Đường Ngũ thật sự khó dây vào, nhưng với ta mà nói, kiếm trận kia cũng không có quá lớn tác dụng.
Lục Thiếu Du nói.
Mạc Kình Thiên nói:
- Mặc dù có thể phá kiếm trận, nhưng bảy người bọn hắn thật khó ngăn cản, huống chi ngươi một mình phá trận, khó khăn thật không nhỏ.
- Còn ba tháng thời gian, hẳn cũng đủ rồi!
Lục Thiếu Du nói, ba tháng bên ngoài, Thiên Trụ giới tầng thứ sáu là mười lăm năm, có thời gian như vậy muốn đối phó thất kiếm không phải là không thể được.
- Ba tháng thời gian, đừng quên nếu ngươi thua thì mạng là của người khác.
Ma Linh yêu nữ khinh bỉ liếc nhìn Lục Thiếu Du, chu môi nói.
- Ta chỉ nói là mạng của Tây Phương Cầu Bại, chẳng qua sau này không còn Tây Phương Cầu Bại mà thôi.
Khóe môi Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- Thiếu Du huynh đệ, ý của ngươi là…ngươi thật quá gian trá!
Mạc Kình Thiên sửng sốt, ngạc nhiên cười ha ha, đây hoàn toàn là vô lại, Tây Phương Cầu Bại chỉ là tên giả, vốn không có người này.
- Hắc hắc.
Lục Thiếu Du cười hăng hắc, kỳ thật hắn cũng không muốn giở trò vô lại, tới lúc đó nếu không thể đánh bại thất kiếm, vậy chỉ có thể bại lộ chính mình, đây cũng là tính toán cuối cùng.
- Kình Thiên huynh đệ, ngươi đã đi tìm Hắc Thủy ngục giam đi, thế nào?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Việc này nói ra dài dòng, tìm được chút đồ vật, cũng có chút phát hiện, nhưng cần thời gian nghiên cứu, Hắc Hạc biết cũng không nhiều, ngươi cần bế quan, ta cũng muốn đi vào Thiên Trụ giới nghiên cứu vài thứ, tới lúc đó sẽ nói cho ngươi biết.
Mạc Kình Thiên đáp.
- Được.
Lục Thiếu Du gật đầu, một lát sau Mạc Kình Thiên đi vào tầng thứ tư, Lục Thiếu Du vào tầng thứ sáu, bên cạnh còn có bốn người, chính là nhóm người Thiên Hỏa Địa Hỏa.