Trong đôi mắt tối đen của Đường Ngũ hiện ra khí huyết tinh, mơ hồ biến đỏ, nói:
- Tây Phương Cầu Bại, ngươi đánh bại Hỏa Hổ, trong mắt ta chỉ bình thường mà thôi, là vì Hỏa Hổ bị ngươi chọc giận mất đi lý trí, không thể không nói ngươi cũng đủ gian trá, hơn nữa nhờ vào áo nghĩa linh khí mới làm được, mà ngươi đánh bại Điêu Thiện Hàn chỉ mượn dùng ngoại lực mà làm, loại thực lực kh*ng b* như vậy ta dám khẳng định ngươi cũng chỉ có một lần, bằng không Điêu Thiện Hàn cũng trốn không thoát!
Dừng một chút, Đường Ngũ cười âm lệ:
- Không thể không nói thực lực cùng thiên phú của ngươi không kém, thủ đoạn không ít, tựa hồ tu luyện không ít thuộc tính áo nghĩa, không ngờ có thể vượt cấp đối kháng đối thủ, nhưng nơi này là Thị Hoang thế giới, nếu đi trung thiên thế giới, ngươi sao là đối thủ của ta, ta diệt ngươi chẳng khác gì g**t ch*t con kiến, còn vọng tưởng bảy sư huynh đệ chúng ta thần phục ngươi, ngươi nói có buồn cười hay không!
- Trung thiên thế giới, nếu ở trung thiên thế giới, ta diệt ngươi cũng chẳng khác gì g**t ch*t một con kiến!
Mạc Kình Thiên nhíu mày, làm như không thích kiểu nói chuyện của Đường Ngũ.
Lục Thiếu Du cũng không có quá nhiều dao động, nghe lời Đường Ngũ, trong mắt không giận ngược lại cười, nhìn thẳng hắn:
- Đường Ngũ, nếu là như vậy, với tình huống hôm nay, chúng ta đánh cuộc thế nào?
- Đánh cuộc gì?
Đường Ngũ nghi hoặc hỏi.
- Mọi người đều lui ra đi!
Lục Thiếu Du phất tay, mọi người tuy nghi hoặc những vẫn lui ra sau lưng hắn.
Bốn người Thanh Kiền mặc dù sắc mặt tái nhợt, khóe môi mang theo vết máu, trường kiếm trở vào bao, lập tức chật vật thối lui ra sau Đường Ngũ.
- Ta giúp ngươi ra tay, ngươi còn đòi đánh cuộc gì, mấy người này muốn tự bạo cũng tốt, cũng không lật nổi bao nhiêu sóng gió!