Sở dĩ được đặt tên là Liệt Hỏa thành, là bởi vì xung quanh là dãy núi lửa, tuy không ít núi lửa đã chết, nhưng còn hoạt động cũng không ít, có núi lửa dung nham phun ra không ngừng, giống như pháo hoa liên tục nở rộ.
Đệ tử Liệt Hỏa môn luôn hung hăng càn quấy, cực kỳ cuồng ngạo, nhưng những ngày gần đây đệ tử của họ đã thu liễm hơn không ít.
Hoàng hôn, trời chiều về tây, tà dương chiếu xuống dãy núi lửa tản ra kim mang, đám mây đỏ bừng, cảnh tượng như vậy cũng chỉ nhìn thấy trong Liệt Hỏa thành.
Hưu hưu!
Đột nhiên từng tiếng xé gió gào thét lướt qua, khoảng năm mươi tòa giá khôi lỗi bay tới giữa không trung bên ngoài Liệt Hỏa thành, không gian nhất thời gió giục mây vần.
Sưu sưu!
Từng thân ảnh từ trong tòa giá nhảy ra, chỉ hơn vạn người, nhưng chân khí sắc bén hùng hồn, giống như bão táp tiến đến, mây đen áp đỉnh, phong vân biến sắc.
- Thất Sát môn Tây Phương Cầu Bại bái phỏng, Hỏa Hổ, ngươi hãy ra đây!
Một tiếng quát cuồn cuộn truyền ra, như sấm sét vang vọng cả Liệt Hỏa thành.
`
Giữa không trung, mười mấy thân ảnh lăng không mà đứng, tiếng quát của Lục Thiếu Du vừa truyền ra, bên trái còn có Kim Viên, Thiên Khu, Thiên Tuyền, Thất Sát, ngoài ra còn có Âm Quỷ, lão nhị lão tam trong Phong Đô tam hồn, cùng Viêm Hỏa, Đồng Thất, Bạch Kinh Đường, Vấn Thân Mạc.
Ở bên phải là Âm Minh dạ xoa, Độc Giác Địa Long, tam thú tướng, cùng mấy thông thiên cảnh Long môn, Địa Long nhận được tin tức lập tức lên đường hội tụ, bởi vì Long môn cách Liệt Hỏa môn gần hơn không ít.
Mạc Kình Thiên đi tìm Hắc Thủy ngục giam, Ma Linh yêu nữ đang bế quan, lần này Lục Thiếu Du đi Liệt Hỏa môn chỉ có thể mang theo Độc Giác Địa Long, quan hệ với Địa Long thế nào Lục Thiếu Du cũng không muốn làm người trong Thị Hoang thế giới hay biết.