Xuy…
Từng đạo tử sắc lôi điện không ngừng oanh kích lên quang dực tối đen, mỗi đạo lôi điện đánh xuống, quang dực tràn ngập điện quang, lưu xuyến không tiêu tan.
Lục Thiếu Du nhắm mắt dưỡng thần, khoanh chân ngồi sang một bên, cũng không nhìn thêm lần nào. Nếu không vì Hạc Linh Quang Dực đã đạt tới linh khí tiên thiên phi hành đỉnh, đã có chút tiếp cận linh khí áo nghĩa, hắn luyến tiếc phá hủy, nếu không hắn đã sớm hủy diệt, cũng không cần phiền toái như vậy.
Hạc Linh Quang Dực bị Tử Kim Huyền Lôi oanh kích, điện mang tàn sát bừa bãi, không ngừng run rẩy chao đảo muốn vỡ ra, bên trong hư không bị giam cầm, không cách nào tránh né.
- Ta liều mạng với ngươi!
Một thanh âm hét lớn truyền ra, một đạo lưu quang bắn tới nhanh như chớp, linh hồn năng lượng cuồn cuộn tràn ngập, không gian xung quanh rung động không ngớt.
- Rốt cục đã ra rồi sao!
Một đạo tử kim lưu quang nháy mắt hiện ra trước người Lục Thiếu Du, mang theo cỗ chân khí âm hàn cùng sát khí ngập trời, nháy mắt lan tràn khắp phiến không gian, chính là đại hồn anh của Lục Thiếu Du.
- Lại đây đi!
Đại hồn anh phất tay, một đạo lốc xoáy linh hồn sát khí hiển hiện, giống như hắc động, một cỗ lực cắn nuốt tràn ngập, cả không gian xung quanh đều bị hấp xả vào bên trong.
Cỗ âm hàn khí cuồng bạo khởi động, lập tức đem linh hồn lưu quang trực tiếp cắn nuốt.
Lưu quang thu liễm, linh hồn phân thân hiện ra, chỉ tiếc vẫn bị lốc xoáy hấp xả, không cách nào giãy thoát, thân hình vặn vẹo cuối cùng hoàn toàn bị xé nứt.
- A…
Tiếng hét thảm vang lên, linh hồn phân thân đã bị cắn nuốt sạch sẽ.
Lục Thiếu Du tiến nhập vào trong lĩnh ngộ, đại hồn anh vẫn luôn luyện hóa linh hồn phân thân của Hắc Hạc.
Bên ngoài một ngày, trong tầng thứ sáu Thiên Trụ giới đã là hai tháng, ba ngày ngoại giới, trong Thiên Trụ giới đã là nửa năm.