Sau khi sắp xếp thỏa đáng tất cả, Lục Thiếu Du cùng với Thất sát, Mạc Kình Thiên tới mật địa, Âm Minh Dạ Xoa và Thái A đều ở trong mật địa chờ.
Trong đình viện, Lục Thiếu Du cẩn thận kiểm tra Thái A rồi nói với Âm Minh Dạ Xoa:
- Tiền bối, tuy rằng ta có thể thử toàn lực ra tay. Bất quá ta cũng phải nói rõ, Thái A là tiên thiên Đoạn Linh tuyệt thể, có thể sống tới bây giờ đã là kỳ tích, cũng là do tiền bối dùng nhiều biện pháp.
Ngừng một lát, vẻ mặt Lục Thiếu Du vô cùng ngưng trọng nói:
- Nhưng mà đây cũng là chuyện vô cùng nguy hiểm. Những năm này vốn Thái A không thể tự minh tu luyện, thế nhưng dường như bị người ta cưỡng ép rót vào một lượng lớn nguyên lực và linh hồn vào thân thể. Còn phục dụng không ít đan dược và linh dược, thế cho nên trong cơ thể có một cỗ nguyên lực và linh hồn lực mênh mông rời rạc ở ngoài kinh mạch và không gian linh hồn. Chỉ cần đụng vào một chút sợ rằng sẽ ngọc đá cùng tan.
Âm Minh Dạ Xoa nghe vậy, mắt nhìn Lục Thiếu Du khẽ thở dài một cái rồi nói:
- Những thứ này đều do phụ thân Thái A lưu lại.
- Ta tới kiểm tra một chút.
Nghe thấy Âm Minh Dạ Xoa và Lục Thiếu Du nói, Mạc Kình Thiên không nhịn được mà bán tín bán nghi kiểm tra cho Thái A, sau khi kiểm tra, hắn há hốc mồm, ngạc nhiên nói:
- Dương Hồn Tu La thật cường hãn, không ngờ lại có gan lớn như vậy. Đem nguyên lực toàn thân và linh hồn lực rót vào trên người nhi tử không thể tu luyện, quá kinh khủng.
- Ài, lúc trước phụ thân Thái A cũng không có cách nào. Nếu không phải như vậy Thái A vừa mới ra đời đã chết non, thừa nhận thống khổ chung quy so với chết còn tốt hơn. Những năm này Thái A cũng cố gắng chịu đựng.
Âm Minh Dạ Xoa thở dài nói.
Sau đó từ trong miệng Âm Minh Dạ Xoa, mọi người biết được mọi chuyện. Hóa ra Âm MInh Dạ Xoa và Dương Hồn Tu La vốn là một đôi phu thê, cũng là hai người độc lai độc vãng trong đạo phỉ thế giới. Ba mươi năm trước, trong lúc vô tình hai người đạt được bảo tàng trong một động phủ, cuối cùng lại để lộ tin tức, khiến cho chúng cường giả đuổi giết không ngừng.