Một lát sau, dưới ánh mắt kiêng kỵ của mấy ngàn đệ tử Thất Sát môn còn lại trên quảng trường, Lục Thiếu Du theo Thiên Xu và ngũ sát rời đi. Lão nhị trong Thất sát không có mặt, Thiên Xu và DIêu Quang Lục Thiếu Du đã biết rõ, từ tình huống vừa rồi có thể thấy được Lục Thiếu Du cũng có thể phán đoán ra tên tuổi của bốn người còn lại.
Đại hán mặc áo xanh, tu vi Thông Thiên cảnh trung giai đỉnh phong, tu luyện áo nghĩa thuộc tính Mộc có lẽ là lão tam Thiên Cơ trong Thất Sát. Kẻ mặc áo trắng cũng là Thông Thiên cảnh trung giai đỉnh phong, tu luyện áo nghĩa thuộc tính Phong là lão tử Thiên Quyền. Người mặc trường bào màu lam, tu luyện áo nghĩa thuộc tính thủy là lão ngũ Ngọc Hành.
Lão lục là tu luyện giả thuộc tính Thổ, bộ dáng giống như bốn đến năm mươi tuổi, về phần lão thất Diêu Quang cũng xem như là người Lục Thiếu Du quen thuộc nhất.
Quần sơn liên miên, trong một hạp cốc trên dốc đứng, rêu xam um tùm, Thiên Xu đánh ra thủ ấn, một thạch bích bóng loáng hiện lên, đột nhiên một cửa vào giống như vòng xoáy xuất hiện trước mắt Lục Thiếu Du:
Thiên Xu thu thủ ấn lại, nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Lục chưởng môn, đây chính là mật địa của Thất Sát môn ta, năng lượng thiên địa bên trong so với bên ngoài nồng đậm hơn không ít, tuy rằng kém thế giới bên ngoài, thế nhưng trong Thị Hoang thế giới này cũng coi như không tệ. Nơi này chưa từng có người ngoài biết được. Nhị đệ của ta hiện tại đang bế quan trong này, mời Lục chưởng môn.
Dứt lời, Thiên Xu lập tức vươn tay ra vẻ mời, ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du, cũng không đoán được Lục Thiếu Du có đi vào hay không. Dù sao dưới tình huống bình thường mà nói, không có ai sẽ một mình tiến vào mật địa như vậy. Vạn nhất có mai phục thì chính là cá trong chậu, mặc cho người chém giết, cho nên lúc này trong lòng Thiên Xu vô cùng hồi hộp.