- Thiên Xu chưởng môn quá khen, mục đích ngày hôm nay ta tới đây có lẽ chư vị cũng đã biết, cho nên đừng chậm trễ nữa, ta còn có chút việc a.
Ánh mắt Lục Thiếu Du dường như cố ý, vô tình nhìn về phía Diêu Quang đang dùng ánh mắt oán hận nhìn hắn, sau đó lập tức nhìn Thiên Xu rồi nói.
Nghe Lục Thiếu Du nói vậy, Thiên Xu mỉm cười, ánh mắt lén lút biến đổi, nói:
- Lục chưởng môn, người sảng khoái nói chuyện sảng khoái. Mười thành Thất Sát môn ta đã chuẩn bị từ trước, đồng thời cũng cảm tạ Lục chưởng môn lần trước không làm khó Thất đệ không có mắt của ta. Nghe lão Thất nói thực lực của Lục chưởng môn cao tuyệt cho nên khiến cho trong lòng mấy huynh đệ chúng ta ngứa ngáy, rất muốn luận bàn một phen với Lục chưởng môn, mong Lục chưởng môn cho huynh đệ chúng ta một ít mặt mũi.
Lục Thiếu Du nhìn Thiên Xu, trong lòng hắn chưa bao giờ hết đề phòng với người này.
Cho nên giờ phút này nghe vậy trong lòng Lục Thiếu Du hiểu rõ ThấT Sát này tuyệt đối sẽ không đơn giản giao ra mười thành như vậy. Lần này trước khi hắn tới đây đã chuẩn bị sẵn sàng, Thất Sát môn thực sự giao ra mười thành mới là việc lạ, sợ rằng nếu như hắn không đồng ý, bọn họ cũng có cớ không giao ra mười thành. Đây mới là thứ bọn họ muốn, chỉ là nếu như đồng ý cũng không đơn giản.
Vẻ mặt khẽ biến đổi, khóe miệng Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
- Thiên Xu chưởng môn quá khen rồi, vận khí ta tốt hơn một chút cho nên mới thắng được Diêu Quang trưởng lão một chút mà thôi, thực lực cũng không hơn Diêu Quang trưởng lão là bao.
- Lục chưởng môn không cần phải khiêm tốn, hôm nay vô luận thế nào cũng nên cho mấy vị huynh đệ chúng ta mặt mũi, không phải Lục chưởng môn không nể mặt chúng ta đó chứ?
Thiên Xu nói một tiếng, ánh mắt khẽ đảo, năm người chung quanh lập tức có hành động, tạo thành một hình ngũ giác vây khốn Lục Thiếu Du vào bên trong.