Mạc Kình Thiên vội vàng lôi kéo Lục Thiếu Du nói:
- Thiếu Du huynh đệ, vậy huynh đệ có thể nói cho ta nghe được không?
- Ta cũng muốn a, bất quá ta còn có chuyện quan trọng phải làm, thật sự cũng không có thời gian nghĩ a, cũng không có tâm tư nghĩ tới chuyện này.
Lục Thiếu Du nói với Mạc Kình THiên.
Tuy rằng Mạc Kình Thiên nóng vội, thế nhưng dù sao cũng là người có định lực, sau khi hít sâu một hơi rồi nói với Lục Thiếu Du:
- Không có việc gì, ta chờ ngươi vài ngày cũng không sao.
Vẻ mặt Lục Thiếu Du không có chút thay đổi nào, ánh mắt lóe lên, ngẩng đầu nói với Mạc Kình Thiên:
- Chỉ là chuyện quan trọng của ta rất nguy hiểm. Nếu như ta không thể trở lại mà nói, vậy thì có chút phiền phức. Cũng không có cách nào nhớ lại Kỳ Hồn bí pháp cho ngươi.
Mạc Kình Thiên nghe vậy lập tức cảm thấy sốt ruột, tinh quang trong mắt lóe lên, nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Thiếu Du huynh đệ, ngươi quá không th ành thật rồi. Rõ ràng ngươi gặp phiền toái gì đó, ngươi cứ nói ra thử xem ta có thể giúp được ngươi hay không.
- Chuyện này...
Lục Thiếu Du ra vẻ ngại ngùng, do dự một lát rồi nói với Mạc Kình Thiên:
- Kỳ thật đây cũng không phải là chuyện lớn gì, trước mắt ta cũng không biết chuyện này có phải là phiền phức hay không. Nếu như có phiền phức, lúc đó mời Kình Thiên huynh đệ hỗ trợ cũng không muộn.
- Chuyện nhỏ.
Mạc Kình Thiên trực tiếp ngẩng đầu, trong mắt hiện lên vẻ vui vẻ, nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Nhưng mà muốn ta ra tay cũng có một điều kiện, đến lúc đó Thiếu Du huynh đệ cần phải đem Kỳ Hồn bí pháp nguyên vẹn giao cho ta mới được.
- Giải quyết phiền phức cho ta, ta nhất định sẽ giao ra Kỳ hồn bí pháp nguyên ven cho Kình Thiên huynh đệ. HIện tại ta sẽ đưa cho Kình Thiên huynh đệ một ít thứ tốt.