Lục Thiếu Du nghiến răng nghiến lợi nói, con mắt không thèm nháy lấy một cái.
- Cũng coi như có chút khí phách, bình sinh ta cũng rất ghét những người như vậy.
Thanh niên áo xám tóc đen nói:
- Như vậy đi, tính cách chúng ta cũng không khác nhau là mấy, ta cũng đường đường chính chính, quang minh lỗi lạc, không bằng chúng ta làm một bút giao dịch, được không?
- Đường đường chính chính và quang minh lỗi lạc có quan hệ gì với việc giao dịch? Giao dịch gì?
Lục Thiếu Du nghi hoặc hỏi thanh niên áo xám tóc đen.
- Bảo điển luyện khí của ngươi có lẽ còn có thứ quan trọng hơn a, giao ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng. Ngươi xem giao dịch như vậy được không?
Thanh niên áo xám tóc đen cười nói với Lục Thiếu Du.
Ánh mắt Lục Thiếu Du thoáng run rẩy, thanh niên trước mắt tnayf rõ ràng muốn cướp đoạt a. Trước mặt thực lực tuyệt đối, Lục Thiếu Du cũng không có cách nào, trừ phi hắn vận dụng con át chủ bài cuối cùng.
- Bút giao dịch này ta rất không thích.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu lên rồi nói.
- Nhưng mà ta thích là được. Không cần tới lượt ngươi đồng ý.
Khi thanh niên áo xám dứt lời, thân ảnh bỗng nhiên xuất hiện bên người Lục Thiếu Du.
- Áo nghĩa không gian, áo nghĩa thời gian.
Ánh mắt Lục Thiếu Du lúc này cũng đại biến.
Trước mắt Lục Thiếu Du, không gian chung quanh thanh niên áo xám tóc đen kia có cảm giác giống như thời gian thác loạn, thân ảnh khẽ lóe lên rồi lập tức biến mất tại chỗ.
Bản thân Lục Thiếu Du là người luyện hóa thế giới chi nguyên cho nên chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra thanh niên này không chỉ tu luyện áo nghĩa không gian và thời gian, mà còn có áo nghĩa chi nguyên của thời gian và không gian trên người.
Sưu.
Trong chốc lát này, áo nghĩa thời gian, áo nghĩa không gian của Lục Thiếu Du cũng lập tức được thi triển, thân ảnh cũng nhanh chóng biến mất tại chỗ.