- Nhị đương gia, chúng ta còn một ngày nữa là có thể tới Huyết Sát thâm uyên.
Trong đại sảnh, một đại hán khôi ngô, thân mặc giáp bằng da, chỉ để lộ ra nửa cánh tay đang nhìn thanh niên cầm bình ngọc màu trắng rồi nói.
Mà người thanh niên này thoạt nhìn có chút lớn tuổi, bộ dáng chừng ba mươi tuổi, thế nhưng nhìn qua thoạt nhìn vô cùng trẻ tuổi, thân thể gầy gò, người mặc bộ trường bào màu xám, mái tóc đen nhánh, nhìn qua vô cùng phóng khoáng, khí chất bất phàm, trong mắt có tinh quang như ẩn như hiện, khiến cho người ta nhìn vào có cảm giác mờ ảo.
Thanh niên này dường như không nghe thấy đại hán kia nói, tay cần bình ngọc màu trắng cẩn thận dò xét, miệng thì thào nói:
- Không tệ, càng xem càng thích.
Đại hán khôi lôi toàn thân mặc bộ giáp bằng da, chỉ để lộ ra nửa cánh tay lần nữa lên tiếng:
- Nhị đương gia, có lẽ chúng ta chỉ còn một ngày nữa là tới Huyết Sát thâm uyên.
Nếu như Lục Thiếu Du có mặt ở đây sợ rằng hắn sẽ phải kinh ngạc một phen, con thuyền khổng lồ này chính là Hỏa Ảnh Tật Phong thuyền. Mà người đại hán này không phải là ai khác mà chính là Tử Linh Thánh Dịch Hổ Sơn.
Lúc này thanh niên kia mới phục hồi tinh thần lại, thở dài một hơi rồi nói:
- Rốt cuộc tới rồi sao? Ài, nha đầu tam muoji này, hơn hai năm rồi cũng không quay về, ngay cả đại ca cũng bị kinh động.
Hổ Sơn nói:
- Đều tại Lục Thiếu Du, nếu không phải vì tiểu tử kia thì Tam đương gia cũng không chạy tới Thị Hoang thế giới, lần này nhất định phải giáo huấn tiểu tử kia thật tốt mới được.
Nói tới Lục Thiếu Du, trong lòng Hổ Sơn lập tức phiền muộn, mặt mũi của hắn đã sớm mất hết trong tay Lục Thiếu Du, cho nên trong lòng hắn âm thầm thề, lần này nếu gặp lại Lục Thiếu Du hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho tiểu tử kia, tuyệt đối phải hung hăng chà đạp tiểu tử này.