̣c Thiếu Du, Diêu Quang 2
Nghe vậy từng đạo ánh mắt lập tức nhìn chăm chú vào người Lục Thiếu Du, mà ngay cả một ít đệ tử Phi Linh môn cũng rất là kinh ngạc. Người kia chính là Diêu Quang của Thất Sát môn a, vừa rồi ngay cả Bạch Kinh Đường cũng không phải là đối thủ, chưởng môn cũng quá mạnh miệng a.
Mấy trăm người của Thất Sát môn đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lục Thiếu Du, sau đó lại nhìn Diêu Quang, không biết vị Diêu Quang trưởng lão này sẽ quyết định như thế nào.
Oanh.
Tiếng quát vừa dứt, quanh thân Lục Thiếu Du ầm ầm run lên, nguyên lực phô thiên cái địa tuôn ra, khí tức Thông Thiên cảnh sơ giai trong chốc lát bộc phát, không chút giữ lại nào.
Dưới cỗ khí thế kinh người này, mọi người chung quanh đều bị uy áp, nguyên lực trong cơ thể đình trệ, linh hồn run rẩy, không thể không lùi về phía sau.
- Thì ra là Thông Thiên cảnh sơ giai.
Lúc này Diêu Quang còn có thể có lựa chọn nào khác nữa, hắn vô cùng giận dữ, đã lâu rồi hắn chưa từng bị người khác không đặt vào trong mắt như vậy, lại còn dám nhục mạ hắn. Hắn cũng nghe nói chưởng môn của Phi Linh môn cũng không có gì đặc biệt, bằng không lần trước cũng không có lời đồn đồng quy vu tận với Cương Hỏa của Liệt Hỏa môn.
Mà lúc này khi Diêu Quang biết rõ tu vi của đối phương, chỉ có tu vi Thông Thiên cảnh sơ giai, hắn cần gì phải sợ, khuôn mặt vì giận dữ mà đỏ lên, quát với Lục Thiếu Du:
- Tiểu tử hung hăng càn quây, cứ quyết định như vậy đi. Nếu như ngươi thắng ta, lão tử cho ngươi mười thành. Hiện tại lão tử sẽ giáo huấn ngươi, cho ngươi biết thế nào là trời cao đất rộng.
Tiếng quát vừa dứt, nguyên lực quanh thân Diêu Quang run run, bên trên y phục màu đỏ có hỏa diễm giống như thực chất lan tràn ra. Khuôn mặt lạnh lẽo, bàn chân đạp mạnh hư không, hỏa diễm bao phủ thân thể lao thẳng về phía trước. Nguyên lực thuộc tính Hỏa phô thiên cái địa lập tức tạo thành một biển lửa trên không trung.