An Thi Ngọc nói xong với Lục Thiếu Du, đôi mắt sáng nhìn về phía Lục Thiếu Du, chớp động một lát rồi giao Lục Thiếu Du một chiếc nhẫn trữ vật rồi nói:
- Lục tiên sinh, khôi lỗi tọa giá và Phi Hổ chiến hạm của tiên sinh tổng cộng đấu giá được ba trăm mười lăm ức bốn ngàn vạn tinh thạch thế giới sơ phẩm. Sau khi Thải Vân thương hội khấu trừ hai thành Lục tiên sinh còn nhận được Hai trăm năm mươi hai ức ba ngàn vạn tinh thạch thế giới sơ phẩm. Lại khấu trừ ba mươi mốt ức tám trăm vạn tinh thạch thế giới sơ phẩm tài liệu luyện khí của Lục tiên sinh lần trước. Lục tiên sinh còn lại hai trăm bốn mươi chín ức, hai ngàn một trăm mười hai vạn tinh thạch thế giới sơ phẩm.
Lục Thiếu Du thật không ngờ, vốn hắn cho rằng mình chỉ còn thiếu Thải Vân thương hội một chút tiền, thế nhưng ai ngờ cuối cùng lại có kết quả như vậy. Không ngờ hắn lại còn thu lại được hai trăm bốn mươi chín ức hai ngàn một trăm mười hai vạn tinh thạch thế giới sơ phẩm. Không ngờ đồ vật hắn tự luyện chế lại có giá cao như vậy.
Cố nén sự kích động trong lòng, Lục Thiếu Du nhận chiếc nhẫn trữ vật trong tay An Thi Dao, hắn có cảm giác giống như sau một đêm trở thành phú hào. Hai trăm bốn mươi chín ức hơn hai ngàn vạn tinh thạch thế giới sơ phẩm a, đây chính là một khoản tiền lớn.
An Thi Dao giao nhẫn trữ vật cho Lục Thiếu Du, cười nói:
- Cho nên một chút tiền Lục tiên sinh thiếu Thải Vân thương hội chúng ta ta cũng không sợ. Ta sợ Thải Vân thương hội còn thiếu nợ tiên sinh a.
Lục Thiếu Du cười nhạt, kết quả này hắn cũng thật không ngờ, tâm thần rót vào trong chiếc nhẫn trữ vật mà An Thi Dao đưa cho hắn, sắc mặt Lục Thiếu Du lập tức nghi hoặc. Trong nhẫn trữ vật cũng không quá lớn, trong nhẫn trữ vật chỉ có bốn mươi chín ức hai ngàn một trăm mười hai vạn tinh thạch thế giới sơ phẩm mà thôi.