Cuối cùng Lục Thiếu Du đem theo người đi tới chỗ Vấn Thân Mạc. Trong thời gian hơn hai mươi năm đám người Vẫn Thân Mạc đã luyện hóa đồng tài liệu luyện khí như núi kia. Mà Vẫn Thân Mạc lại nhanh chóng giao cho Lục Thiếu Du không ít nhẫn trữ vật. Bên trong chính là thứ mà linh đường cùng với hắn bận rốt suốt hơn hai mươi năm nay.
Sau khi Lục Thiếu Du kiểm tra từng chiếc nhẫn trữ vật cũng kinh ngạc không thôi. Trong thời gian hơn hai mươi năm, người Linh đường vốn cũng không nhiều lắm, thế nhưng lại luyện chế ra không ít đồ vật.
Vẫn Thân Mạc không hổ là người có thiên phú hơn người trên phương diện luyện khí, không ngờ cũng có thể luyện chế ra được một chiếc Chiến Hổ phi hạm. Đương nhiên nếu như Lục Thiếu Du biết được Vẫn Thân Mạc tốn bao nhiêu tài liệu luyện khí mới luyện chế ra được Phi Hổ chiến hạm mà nói, nhất định trong lòng sẽ nhỏ máu.
Người Linh đường tới Thiên Trụ giới cũng đã được hai mươi năm, Lục Thiếu Du lập tức mang mọi người rời khỏi Thiên Trụ giới. Cũng nghiêm cấm mọi người không được tiết lộ Thiên Trụ giới, chỉ có đệ tử hạch tâm nhất trong Phi Linh môn mới biết được chuyện này.
Sau khi tất cả mọi người biết rõ chỗ tốt này, đồng thời cũng tương đương với việc là hạch tâm của Phi Linh môn, đương nhiên bọn họ sẽ không nói chuyện này ra bên ngoài.
Sau khi rời khỏi Thiên Trụ giới, lúc này đã là hoàng hôn, Lục Thiếu Du liền đi tìm Phạm Thống, bảo hắn thông báo cho đường chủ cùng với các trưởng lão và người có tu vi Ngộ Chân cảnh trong Phi Linh môn đi tới đại điện.
Sua đó Lục Thiếu Du lại đi tìm Ma Linh yeeun ữ, đem một bình ngọc giao cho Ma linh yêu nữ, đây chính là máu mà khi còn ở trong Thiên Trụ giới hắn trích ra.
Ma Linh yêu nữ nhìn bình ngọc, nở nụ cười thỏa mãn rồi không khách khí thu vào trong tya, nhìn Lục Thiếu Du, đôi mắt trên khuôn mặt tinh xảo khẽ chớp chớp, nói: