Rõ ràng là một kiện khải giáp, lặng lẽ ở trong hộp gấm, thế nhưng Lục Thiếu Du nhìn qua lại cảm thấy áp lực, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống.
Lúc này hắn có cảm giác giống như đang nhìn một đầu hung thú, khiến cho trong lòng đột nhiên cảm thấy nhỏ bé, trái tim nhảy lên, trong lúc mơ hồ linh hồn bỡ ngỡ.
- Thứ này là vật gì? Linh khí hay là khải giáp hộ thân.
Lục Thiếu Du dò xét khí tức trên khải giáp, trong lòng run sợ không thôi. Khí tức này giống như bảo vật linh hồn, về phần cấp độ tuyệt đối không phải là linh khí Tiên thiên, thế nhưng dường như còn kém Thanh Trụ Hư Không Dực trong đan điền hắn một chút.
Trong lòng Lục Thiếu Du rung động, đồng thời không ngừng suy đoán. Đây chẳng lẽ là linh khí áo nghĩa, cũng chỉ có bảo vật cấp độ áo nghĩa mới có thể xuất ra uy năng kh*ng b* như vậy.
Ánh mắt có chút do dự, Lục Thiếu Du khẽ cắn môi, sau đó nhỏ một giọt máu từ đầu ngón tay rơi xuống khải giáp hộ thân.
Sưu Sưu.
Giọt máu của Lục Thiếu Du rơi xuống, kiện khải giáp này lập tức run lên, giọt máu tươi nhanh chóng thẩm thấu vào bên trong khải giáp.
Xuy Xuy.
Khải giáp cùng với bảy thanh trường kiếm trong thoáng chốc giống như sống lại, không ngừng rung rung, phát ra tiếng vang không ngừng, quang mang màu xanh trắng đại thịnh. Một cỗ khí thế kinh người giống như hung thú thức tỉnh dần dần bạo phát.
Ông.
Hộp gấm trong tay Lục Thiếu Du run rẩy, thanh âm giống như tiếng sấm minh.
Khí tức trên khải giáp bắt đầu lan tràn ra, hộp gấm thoát khỏi bàn tay của Lục Thiếu Du, lơ lửng trước người Lục Thiếu Du, quang mang màu xanh trắng nương theo khí tức linh hồn đột nhiên khuếch tán.
- Nhân chủ.
Lục Thiếu Du không trì hoãn nữa mà một đạo linh hồn trong mi tâm lập tức rót vào trong khải giáp trong hộp gấm.