Lục Thiếu Du cũng không có kỳ quái bao nhiêu, hắn đã thi triển không ít áo nghĩa, lại không che dấu, bí mật trên người bại lộ không ít, cho nên hắn mới nhìn nữ nhân kh*ng b* này nói:
- Tiền bối không phải là người của Liệt Hỏa môn đúng không? Cần gì phải nhúng tay vào vũng nước đục này, nếu như tiền bối không nhúng tay vào vũng nước đục này ta vô cùng cảm kích.
Nữ nhân mặc y phục màu đen kh*ng b* cười cười, không cười thì thôi, thế nhưng một khi cười lên càng khiến cho người ta rợn tóc gáy, ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Tiểu tử nhà ngươi cũng có chút lễ phép, gần đây ta không thích nhúng tay vào vũng nước đục, thế nhưng lần này ta cũng không có biện pháp. Phải diệt Phi Linh môn, các ngươi cũng có thể lựa chọn tự bạo, ta đã phí nhiều khí lực.
Thân thể cự hổ khổng lồ của Lục Thiếu Du thu liễm, khôi phục tới hình thái thứ nhất của Thanh Linh Khải Giáp, trên người có không ít miệng vết thương, khóe miệng có máu tươi tràn ra, ánh mắt lạnh lẽo, trầm giọng nhìn nữ nhân mặc y phục màu đen nói:
- Tiền bối, nếu như người không nghe ta khuyên bảo vậy thì đừng trách ta không khách khí.
Lục Thiếu Du biết rõ thực lực của nữ nhân áo đen này tuyệt đối đã tới tình trạng cực kỳ kh*ng b*, thế nhưng Lục Thiếu Du cũng biết hắn có át chủ bài cuối cùng. Một khi xuất ra át chủ bài, có lẽ muốn đối phó với nữ nhân mặc y phục màu đen này cũng đủ.
Nữ nhân mặc y phục màu đen cười cười, hàm răng cao thấp không đều lộ ra, nụ cười vô cùng kh*ng b*, ánh mắt giống như lệ quỷ nhìn Lục Thiếu Du cười nói:
- Xem ra ngươi còn nắm chắc, ta cũng rất muốn biết rốt cuộc ngươi có con át chủ bài gì.
Lục Thiếu Du nheo mắt, tâm thần dò xét trong nhẫn trữ vật, định tùy thời vận dụng át chủ bài.