Sắc mặt đám người Viêm Hỏa kinh hãi, tất cả mọi người rốt cục biết rõ Lục Thiếu Du muốn gì, đối phương muốn luyện chế bọn họ thành khôi lỗi sống.
Tất cả mọi người hối hận, hối hận tại sao mình lại tới Phi Linh Môn, hiện tại rơi vào kết cục này.
Chỉ tiếc hiện tại hối hận đã muộn, trên người bị cấm chế, ngay cả tự bạo cũng không làm được, nếu so với bị luyện thành khôi lỗi, tất cả mọi người sẽ không do dự tự bạo, như vậy sẽ thoải mái hơn nhiều.
- Ah...
Tiếng kêu gào thảm thiết, đám người Viêm Hỏa khiếp sợ, đau đớn tuyệt đối rất thê thảm, linh hồn run rẩy, trong nội tâm rung động vì trêu chọc Lục Thiếu DU.
Cảnh tượng tàn nhẫn huyết tinh này lại không làm Lục Thiếu Du cảm thấy tàn nhẫn huyết tinh gì cả, từ lúc rời Lục gia đến bây giờ, Lục Thiếu Du đã sớm hiểu thực lực của mình không đủ, kẻ địch sẽ tàn nhẫn với mình như thế, đi lên con đường tu luyện này không có nhân từ gì đáng nói, tu luyện vô tình!
Đây không phải người bình thường, thân là tu luyện giả, một khi đạp vào con đường tu luyện, sẽ thân bất do kỷ, thân là tu luyện giả, tất cả đều dựa vào thực lực nói chuyện, mạnh được yếu thua chính là như thế, không có gì tàn nhẫn hay không tàn nhẫn, cường giả vi tôn, đạo lý này Lục Thiếu Du quá hiểu.
Cho nên giờ phút này, Lục Thiếu Du cũng không có cảm thấy tàn nhẫn, tàn nhẫn với kẻ địch, tốt hơn kẻ địch tàn nhẫn với mình, cũng tốt hơn tàn nhẫn với thân nhân của mình.
Thời gian từ từ trôi qua, thời gian trôi qua mấy ngày, đối với Phá Giới Cảnh, Ngộ Chân Cảnh, đặc biệt là Thông Thiên Cảnh không tính là cái gì.
Nhưng đối với đám người Viêm Hỏa, thời gian một ngày như một năm.
Đại khái hai ngày sau, lúc này một thân thể đi ra khỏi Luyện Khung Đỉnh, thân hình màu xanh tối, hào quang kim loại u ám, ánh mắt hiện ra vẻ tái nhợt và ánh mắt lạnh như băng.