An Thi Dao mỉm cười gật đầu, nói:
- Đó là đương nhiên, nếu các hạ không tin, đi về hỏi Diệu Thủ Mạc Không Mạc tiên sinh thì biết rõ.
Lục Thiếu Du ở bên cạnh nhìn tất cả, đang suy nghĩ giải quyết Ma Linh Yêu Nữ như thế nào, nghe được An Thi Dao nói thế, nội tâm vui vẻ, không nghĩ tới An Thi Dao có quan hệ với nhị ca Ma Linh Yêu Nữ, hy vọng yêu nữ không xằng bậy mới tốt, bằng không tân tân khổ khổ dựng lên Phi Linh Môn, bị yêu nữ san bằng thì quá thảm.
Ma Linh Yêu Nữ hỏi:
- Vậy ngươi có quan hệ thế nào với Lục Thiếu Du hỗn đản này?
An Thi Dao nói:
- Ta và Lục tiên sinh cũng là bằng hữu, cho nên xin các hạ xem mặt mũi Diệu Thủ Mạc Không Mạc tiên sinh, mọi người ngồi xuống nói chuyện chứ?
- Không được.
Thần sắc Ma Linh Yêu Nữ vốn hòa hoãn không ít, nhìn An Thi Dao và Lục Thiếu Du, sắc mặt tức giận, nói:
- Nếu nhị ca của ta ở đây, càng không bỏ qua Lục Thiếu Du hỗn đản này, hỗn đản này gạt ta, còn đoạt Tử Linh Thánh Dịch của nhị ca, nhị ca ta nói, không luyện hỗn đản này thành khôi lỗi là không bỏ qua.
- Tử Linh Thánh Dịch.
An Thi Dao nghe xong ánh mắt chấn động, trước tiên nhìn Lục Thiếu Du, nàng không ngờ tới nam tử áo xanh này dám đoạt đồ của Phong Vân Sơn, còn đoạt đồ của Diệu Thủ Mạc Không, Tử Linh Thánh Dịch là trọng bảo, quả thật là động thủ trên đầu thái tuế, nếu Diệu Thủ Mạc Không có mặt ở đây, chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Lục Thiếu Du nhìn An Thi Dao, nhún nhún vai, Tử Linh Thánh Dịch mình đã uống, không phun ra được.
- Việc này không có chút quan hệ với thương hội Thải Vân, thương hội Thải Vân không nên nhúng tay mới tốt, làm ta tức giận, đừng nói Phong Vân Sơn không dám động thương hội Thải Vân.
Ma Linh Yêu Nữ nhìn An Thi Dao.
An Thi Dao nhìn qua Ma Linh Yêu Nữ, khẽ cắn môi nói: