Ánh mắt Vấn Thân Mạc âm thầm đánh giá, nhìn qua Lục Thiếu Du, nói:
- Đại nhân, ta đã luyện chế ra hai con U Minh Bức Khôi, ngươi xem...
Lục Thiếu Du tươi cười nhàn nhạt, nói với Vấn Thân Mạc:
- Ta lúc đầu cho ngươi ba phần tài liệu luyện chế U Minh Bức khôi, nói nếu ngươi không luyện ra cái nào, vậy chết đi, nếu như có thể luyện ra, ta sẽ xem xét tha ngươi một mạng.
Vấn Thân Mạc nhìn qua Lục Thiếu Du, ánh mắt run lên, chờ mong hỏi:
- Đại nhân, vậy ngươi bây giờ...
Lục Thiếu Du cười cười, nói:
- Ta sẽ xem xét tha ngươi một mạng, nhưng không phải thả ngươi đi.
Vấn Thân Mạc nhìn qua Lục Thiếu Du, ánh mắt run run, nhìn thẳng Lục Thiếu Du:
- Ngươi nói không giữ lời, ngươi căn bản không có khả năng thả ta đi.
Lục Thiếu Du cười cười, nói:
- Nếu ngươi nói như vậy, ta cũng có thể làm như vậy, xem như thành toàn cho ngươi...
Vấn Thân Mạc thở dài bất đắc dĩ, nói nhỏ:
- Ai, thật sự là hổ lạc đồng bằng bị tôm cua đùa giỡn, nhớ ngày đó...
- Đừng nhớ ngày đó, tiến vào trong Thị Hoang Thế Giới này, ai mà không có quá khứ!
Nhìn Vấn Thân Mạc, Lục Thiếu Du nói:
- Cho dù ta thả ngươi, sợ rằng Liệt Hỏa Môn cũng không bỏ qua cho ngươi.
Trường bào của Vấn Thân Mạc run lẩy bẩy, nhìn Lục Thiếu Du, dùng thần sắc đầy ngạo khí nói:
- Ngươi đoán sai, Liệt Hỏa Môn không dám thế nào với ta, bọn họ cũng không dám giết ta.
Nghe vậy, Lục Thiếu Du hơi nghi hoặc, hắn khó hiểu.
Vấn Thân Mạc nhìn thần sắc Lục Thiếu Du, nói:
- Ngươi hẳn là đến Thị Hoang Thế Giới chưa bao lâu nhỉ?
Lục Thiếu Du gật đầu, không có giấu diếm, nói:
- Không sai!
Vấn Thân Mạc không có ngoài ý muốn, ánh mắt nhìn thời không thác loạn chung quanh, nói:
- Đây là bảo vật thời gian?
- Không sai!
Lục Thiếu Du gật đầu, nhãn lực của Vấn Thân Mạc đúng là không tệ.