- Vâng.
Trước không trung có rất nhiều hào quang bay tới, hào quang thu liễm, từng đạo thân ảnh hiện ra, khí tức lăng lệ, tu vị Ngộ Chân Cảnh không ít...
Sau một lát, tọa giá khôi lỗi cấp hai bay tới, Lục Thiếu Du rất hiếu kỳ nghiên cứu, hắn lần đầu tiên nhìn thấy tọa giá khôi lỗi cấp hai, tọa giá khôi lỗi cấp hai nhanh hơn cấp một rất nhiều, giá trị cũng cao hơn cấp một không ít.
Nghe Lục Thiếu Du ba người muốn đi thành Đông Tinh thương hội Thải Vân, Ôn Tuấn Hùng lập tức hẹn nhau, bảo Lục Thiếu Du ba người cùng đi, bọn họ cũng đi thành Đông TInh, thành Đông Tinh cách đây không xa.
Vì an toàn, Lục Thiếu Du cũng không cự tuyệt, bởi vậy đi vào tọa giá khôi lỗi cấp hai.
- Đa tạ các hạ tương trợ, Linh Thứu Tháp cảm kích không nhỏ.
Hạ trưởng lão hiếu kỳ đánh giá Lục Thiếu Du, ánh mắt cảm thấy ngoài ý muốn.
- Hạ trưởng lão khách khí, ta chỉ vô tình gặp được mà thôi, không đáng giá nhắc tới.
Trước mặt Thông Thiên Cảnh, Lục Thiếu Du khách khí không ít.
- Lục huynh đệ cứu nhiều người của chúng ta như vậy, đây không phải việc nhỏ, ta và Lục huynh đệ mới thân đã quen, nếu Lục huynh đệ cố ý, không bằng theo ta đi Linh Thứu Tháp chứ?
Ôn Tuấn Hùng mỉm cười nói.
- Đa tạ hảo ý của Ôn huynh đệ, chờ ta lăn lộn ở ngoài không nỏi, nhất định đi Linh Thứu Tháp tìm chư vị.
Lục Thiếu Du nhìn Ôn Tuấn Hùng cùng Hạ trưởng lão, còn có hai mươi đệ tử Linh Thứu Tháp bị thương.
- Ha ha, Lục huynh đệ cự tuyệt thật vui vẻ, xem ra Phi Linh Môn nhất định bất phàm.
Lục Thiếu Du trả lời, dường như sớm nằm trong dự liệu của Ôn Tuấn Hùng.
Thành Đông TInh, một trong năm đại thành náo nhiệt nhất đại lục Hỗn Loạn, tọa lạc phương đông đại lục Hỗn Loạn, thành Đông Tinh là địa bàn của Đông Tinh Xã.
Diện tích thành Đông Tinh không dưới đại lục Linh Vũ, nhân khẩu rất đông.