- Chúng ta mau đuổi theo, chiến hạm này trốn không nhiều lắm xa, tốc độ sẽ không quá nhanh.
Ba Ngộ Chân Cảnh cao giai ổn định thân thể, không tiếp tục đuổi theo.
- Tính toán, không cần đuổi theo, chiến hạm này trốn không xa lắm đâu, nhưng chúng ta đuổi theo cũng vô dụng, viện quân của Linh Thứu Tháp và Đông Tinh Xã sắp tới, huống chi ba người chúng ta cũng không thể làm gì người ta.
Lão giả mặc áo dài nói ra.
- Trưởng lão, chúng ta làm sao bây giờ, kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao, thật vất vả mới có cơ hội như vậy, lần sau nếu giết Ôn Tuấn Hùng càng khó khăn.
Tên Ngộ Chân Cảnh cao giai thứ ba trầm giọng nói một câu.
- Đều là ba người kia, ba người kia cũng không phải người Linh Thứu Tháp, tra cho ta, là kẻ nào phá hư chuyện tốt của ta, ta tuyệt đối không buông tha.
Ánh mắt lão giả âm trầm.
- Trưởng lão, chiến hạm vừa rồi có lẽ là chiến hạm của Thị Huyết Giáo, ba người này có lẽ là người Thị Huyết Giáo.
Tên Ngộ Chân Cảnh cao giai giao thủ với Lục Thiếu Du đầu tiên hơi do dự nói với lão giả.
- Tốt một Thị Huyết Giáo, ăn tim gấu gan báo rồi, ta tuyệt không buông tha.
Ánh mắt lão giả âm hàn, sát khí b*n r* bốn phía.
Oanh.
Một giờ sau, trong sơn mạch trùng điệp, Oanh Thiên chiến hạm dừng lại, ba Ngộ Chân Cảnh cao giai không có đuổi theo, nội tâm bọn họ thở ra một hơi.
Nhưng mà Lục Thiếu Du cũng không quá lo lắng, Ngộ Chân Cảnh cao giai không có quá nhiều uy h**p với mình, chính mình muốn chạy trốn tuyệt đối có thể rời đi, nhưng có chút phiền toái mà thôi.
Thanh niên áo giáp trắng tên là Ôn Tuấn Hùng lúc này đã sớm thu hồi áo giáp, hắn mặc áo bào trắng, trên áo thiêu hình rồng, thân thể cao gầy, gương mặt tuấn lãng, ánh mắt lợi hại như chim ưng, khí khái hào hùng.