Thu Huyết Lục vào trong cơ thể, Lục Thiếu Du nói ra, thân ảnh tới bên cạnh hòa thượng béo gầy, nói nhỏ:
- Hòa thượng béo, ngươi khôi phục thương thế trước, sáng sớm ngày mai theo ta đi xử lý công việc, những người khác nghe Phạm Thống an bài, thu thập nơi đây một chút, về sau nơi này chính là phân đà Phi Linh Môn tại Thị Hoang Thế Giới.
Lục Thiếu Du vừa dứt lời, hắn và Kim Viên biến mất không thấy gì nữa, trực tiếp tiến vào đại điện kia.
- Đều nghe ta an bài sao...
Chỉ có Phạm Thống đang kích động hưng phấn, chưởng môn vừa rồi có nói, những người này nghe hắn an bài, hắn hiểu ngày tốt lành của mình đã tới rồi.
Một đêm qua đi, sáng sớm, ánh sáng chiếu vào huyết sát thâm uyên hoàn toàn khác với bên ngoài, nơi đây có sinh cơ bừng bừng, cỏ cây xanh biếc, nước chảy róc rách.
Lúc này có hai trăm thân ảnh tập hợp, mấy người đi đầu chính là Lục Thiếu Du, Kim Viên, hòa thượng béo gầy, còn có Phạm Thống, cùng với hai Phá Giới Cảnh cao giai, hòa thượng béo đã đổi áo vải thô khác, bộ dáng chật vật hôm qua giảm đi rất nhiều.
- Thiếu Du huynh đệ, chẳng lẽ Huyết Đoạn Hồn ẩn nấp ở đây sao?
Kim Viên nhìn hạp cốc trước mặt và hỏi Lục Thiếu Du, tâm thần hắn nhìn trộm nhưng không phát hiện cái gì.
- Đúng vậy, lão thất phu kia đang ẩn thân ở đây.
Lục Thiếu Du gật gật đầu, hắn đi tới hạp cốc và hô:
- Huyết Đoạn Hồn, đi ra chịu chết đi!
Tiếng hô vừa vang lên, một giây sau trong ánh mắt của mọi người, trong lòng bàn tay có tử kim sắc quang mang hiện ra, khí tức hủy diệt mênh mông đánh vào hạp cốc.
Ầm ầm!
Tử lôi đánh xuống, hạp cốc run rẩy, dưới đất xuất hiện hố sâu không đáy, lập tức sụp đổ, năng lượng phong bạo quét qua các nơi.
Xùy!
Trong hạp cốc sụp đổ có một đạo thân ảnh phóng lên trời, khí tức huyết tinh tràn ra.
- Huyết Đoạn Hồn, ngươi trốn không thoát.