- Thỉnh Lục đại nhân và Kim đại nhân thu lưu, về sau Phạm Thống ta nguyện ý đi theo bên cạnh hai vị, làm tùy tùng, làm nô bộc cũng được, nhưng Phạm Thống ta tuyệt đối dùng toàn lực ra sức vì hai vị, vĩnh viễn không phản bội, nếu trái lời thề, trời tru đất diệt.
Phạm Thống vừa dứt lời, ánh mắt mang theo khát vọng ngẩng đầu nhìn qua nam tử áo xanh, hắn biết rõ hắn chỉ có cơ hội lần này, bỏ qua là không còn nữa, bởi vì nam tử trước mặt mới là người giúp hắn đạt thành nguyện vọng.
Sau này hắn muốn nổi bật, muốn rời khỏi Thị Hoang Thế Giới, nhất định không thể không nhờ người này trợ giúp, người trước mắt mới có năng lực làm thế.
- Ta hiện tại còn bị Thị Huyết Giáo đuổi giết đấy, đi theo ta không có chỗ tốt.
Lục Thiếu Du nghe Phạm Thống nói xong, trong mắt có tinh quang lóe lên.
- Ta tin tưởng không bao lâu nữa, hai vị đại nhân có thể đuổi giết Thị Huyết Giáo, đi theo hai vị đại nhân, với ta mới có lợi, ta cũng toàn lực thuần phục đại nhân, cầu xin đại nhân thành toàn!
Ánh mắt Phạm Thống kiên định, trong lòng của hắn đã có quyết định, hắn tin tưởng ánh mắt và lựa chọn của mình, cũng tin tưởng mình đã tìm được minh chủ, bằng không với thiên phú của hắn, ra khỏi Thị Hoang Thế Giới không khó tìm được che chở, nhưng mà hắn không có, bởi vì hắn không muốn tùy tiện tìm một chỗ ẩn thân, hắn có ngạo khí của hắn, ngạo khí bẩm sinh.
- Được rồi, sau này các ngươi cứ gọi ta là chưởng môn.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu, tinh mang trong mắt b*n r* ngoài, một đạo khí thế khó hiểu bạo phát, khí thế bá đạo lăng lệ, hắn nên hoàn thành bước đầu trong kế hoạch, trong ba ngàn đại thế giới này, lực lượng của một người chỉ có hạn.
- Chưởng môn.
Ánh mắt Phạm Thống khó hiểu, tự dưng bị khí thế này ảnh hưởng, toàn thân run lên.
- Chưởng môn Phi Linh Môn, từ giờ trở đi, ngươi chính là một trong bảy đường của Phi Linh Môn, Kim đường phó đường chủ.