Một người tu vị Hậu Thiên cung kính nói với lão giả toàn thân đầy khí tức huyết tinh.
- Bảo Lệ trưởng lão không cần tìm, nơi có bảo vật không ở nơi đó, chúng ta đều bị Phạm Thống trêu đùa, ba người bọn họ tiến vào sơn mạch Huyết Đô, lúc này huyết sát thâm uyên phát sinh biến cố, nếu ta suy đoán không sai, chính là ba người kia gây ra, trong huyết sát thâm uyên mới là nơi có bảo vật, bảo Lệ trưởng lão lập tức dẫn người đến huyết sát thâm uyên đi.
Huyết trưởng lão vừa dứt lời, ánh mắt âm trầm, hắn bay lên, nói:
- Theo ta đến huyết sát thâm uyên, gặp ba tên kia cứ giết bất luận tội, có bảo vật chỉ có thể là Thị Huyết Giáo chúng ta mà thôi...
Trong huyết sát thâm uyên, khí huyết sát bạo phát phôi thiên cái địa, làm cho cả thâm uyên gió nổi mây phun, không gian run rẩy, sát khí kh*ng b* tràn ngập các nơi, cả thâm uyên đang run rẩy, không gian lờ mờ, khí huyết sát tỏa ra làm người khác tim đập chân run.
- Tại sao có khí huyết sát mạnh thế này, quá khủng khiếp rồi.
Trong khí tức huyết sát bàng bạc, Kim Viên biến sắc, sát khí phóng lên tận trời, kh*ng b* đến mức tận cùng, hắn cảm thấy khó mà chống lại.
- Không biết trong không gian kia có gì, ngàn vạn năm không mở ra, sát khí quá khủng khiếp.
Lục Thiếu Du vừa mới phá trận, hắn phát hiện Huyễn Sát Thiên Cương Trận đã quá lâu, uy lực cũng giảm không ít, bằng không dựa vào lĩnh ngộ trận pháp của mình, cho dù có biện pháp phá trận ghi trong Đại Thiên Linh Lục, hắn cũng không thể phá vỡ.
- Khí huyết sát càng ngày càng mạnh, chúng ta làm sao bây giờ?
Quanh người Kim Viên bố trí một tia hào quang màu vàng, nói:
- Trong không gian có bảo vật, hiện tại chúng ta vào cũng không được!
- Để cho ta liều mạng.
Ánh mắt Lục Thiếu Du ngưng tụ, những khí huyết sát này là bổ vật cho đại hồn anh, nhưng thực lực đại hồn anh không cao, khí huyết sát kh*ng b* bao phủ, cuối cùng xảy ra chuyện gì thì Lục Thiếu Du không biết.