- Ngươi, ngươi là người nào, Thị Huyết Giáo...
Còn lại một tên Phá Giới Cảnh trung giai, sắc mặt tên này đầy sợ hãi, đến thời điểm này hắn biết mình đá vào tấm sắt rồi.
Người này còn chưa nói xong, thân ảnh Lục Thiếu Du đã xuất hiện trước mặt hắn, đánh ra mấy đạo cấm chế sau đó bắt hắn như bắt gà.
- Là cường giả, chạy mau.
Còn lại vài chục tên đệ tử Thị Huyết Giáo, nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt rung động thật lớn, cũng không biết là ai hô to một câu, lập tức bỏ chạy thục mạng, không dám dừng lại chút nào.
Mắt thấy mấy chục tên tu vị Hậu Thiên trốn chạy để khỏi chết, Lục Thiếu Du không có ý động thủ tiếp, những tu vị Hậu Thiên không ảnh hưởng với mình quá lớn.
- Thật mạnh!
Phạm Thống hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du đầy kính nể.
Hắn thật sự không nghĩ tới thực lực Lục Thiếu Du lại cường hãn tới mức này, giơ tay nhấc chân có thể bắt ba tên Thị Huyết Giáo Phá Giới Cảnh, trong đó còn có một tên tu vị Phá Giới Cảnh cao giai.
Lục Thiếu Du thu ba tên Phá Giới Cảnh vào trong nhẫn trữ vật, khóe miệng cười vui vẻ, trong Thị Hoang Thế Giới, nơi này quả thật quá phù hợp với hắn, đối với người khác mà nói, có lẽ nơi này rất kém, nhưng đối với chính mình thì đây chính là thiên đường.
- Thiếu Du huynh đệ, thì ra ngươi muốn bắt sống, tiếp theo nhất định phải cho ta ra tay mới được, ta nhất định lưu người sống cho ngươi.
Thân thể khôi ngô của Kim Viên đến bên người Lục Thiếu Du, cũng không khó nhìn ra, Lục Thiếu Du dường như muốn bắt sống, giao thủ gần đây hắn liên tục bắt sống, chắc là có tác dụng.
- Đương nhiên, nếu lần sau gặp kẻ không có mắt, làm phiền Kim Viên đại ca ra tay.
Lục Thiếu Du cười cười, hắn bay tới bên người Phạm Thống, nhìn qua chung quanh tiêu điều, trong không khí còn xen lẫn mùi huyết tinh, nói: