Lục Thiếu Du nghe vậy ánh mắt sững sờ, yêu nữ này hào phóng như thế từ lúc nào!
- Người ta cũng trả lại cho ngươi.
Hơi cắn răng, Ma Linh Yêu Nữ trực tiếp cởi bỏ cấm chế cho Kim Viên, lực lượn nhu hòa đẩy Kim Viên ra, đẩy về phía Lục Thiếu Du, đồng thời nhìn qua Lục Thiếu Du, sắc mặt kiều nộ, ánh mắt hơi lườm hắn, nói:
- May mắn cho ngươi, lần sau dám đùa giỡn ta, ngươi chết chắc rồi, lần này xem các ngươi không có sát ý với ta, ta tha cho ngươi một lần.
- Ta cũng không phải đùa giỡn ngươi, ta thật thích ngươi.
Lục Thiếu Du chân thành nói một câu.
Nghe Lục Thiếu Du nói thế, Kim Viên vừa mới giải cấm chế lại sững sờ, ngược lại không rõ đang diễn ra chuyện gì..
- Ngươi càng không thể hy vọng vào ta rồi, nếu ngươi dám yêu thích ta, hiện tại ta sẽ giết ngươi, dù sao ta sẽ không thích ngươi, ta đã có người yêu mến, ta...
Gò má Ma Linh Yêu Nữ đỏ rực, nhưng ánh mắt nhìn thấy đôi mắt nhu tình tha thiết của Lục Thiếu Du thì nàng không tức giận được, ngược lại còn tránh ánh mắt đó, nói năng cũng lộn xộn, đoán chừng trong lòng đang khẩn trương.
- Ngươi giết ta, ta cũng sẽ thích ngươi, cho dù trong lòng ngươi có người yêu mến, ta cũng sẽ thích ngươi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du ẩn chứa tình cảm, vô cùng chân thành nói một câu, xem ra yêu nữ này có đôi khi tâm ngoan thủ lạt, nhưng nội tâm rất đơn thuần.
- Ta thích người phong độ nhẹ nhàng, anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, thực lực thiên phú đều phải là tồn tại đỉnh cấp trong ba ngàn đại thế giới, căn bản không phải kẻ miệng lưỡi trơn tru như ngươi, toàn lời nói dối, thực lực thấp không chịu nổi, tóm lại ngươi không thể ưa thích ta, bằng không ta liền giết ngươi.
Ma Linh Yêu Nữ ngạo nghễ nói với Lục Thiếu Du.