- Khẩu khí không nhỏ, hy vọng hai mươi năm sau ta vẫn còn gặp lại ngươi.
Kỳ lão nói xong, hắn giao nhẫn trữ vật cho Lục Thiếu Du, nhẫn trữ vật này cũng không phải lúc trước Lục Thiếu Du giao cho Kỳ lão, chính là nhẫn trữ vật hoàn toàn mới, chắc là Kỳ lão đoạt được trong mấy ngày nay.
- Ngươi cầm lấy nhẫn trữ vật này, ở trong Thị Hoang Thế Giới hai mươi năm, nếu ngươi gặp phải nguy hiểm tính mạng, ngươi rót linh hồn lực vào trong nhẫn trữ vật này, sau đó ném ra ngoài là tốt rồi, nó sẽ cứu ngươi một mạng, nhưng nếu không có nguy hiểm, không thể nhìn trộm nhẫn trữ vật này.
Kỳ lão cầm nhẫn trữ vật giao cho Lục Thiếu Du.
- Đa tạ Kỳ lão.
Lục Thiếu Du ‘ Ân ’ một tiếng, gật gật đầu, hắn thu nhẫn trữ vật vào trong tay, trong lòng cảm thấy ấm áp, Kỳ lão tánh khí táo bạo, nhưng có đôi khi làm người ta phải cảm động.
Lục Thiếu Du thu hồi nhẫn trữ vật, hắn nhíu mày, trong nội tâm có chút hiếu kỳ suy đoán hai ngày qua Kỳ lão đi chỗ nào, nhìn Kỳ lão an bài, Lục Thiếu Du cũng rất nghi hoặc, dường như Kỳ lão muốn rời khỏi nơi đây, lập tức cau mày nói:
- Kỳ lão, chẳng lẽ ngươi phải đi?
- Ta cần tìm nơi khôi phục, tiêu hao suốt năm mươi năm vạn năm, muốn khôi phục linh hồn lực cũng không phải chuyện dễ dàng.
Tam Kỳ lão nhân khẽ thở dài.
- Kỳ lão cần bao nhiêu thời gian mới có thể khôi phục?
Trong lòng Lục Thiếu Du sinh ra cảm giác thất lạc.
- Ta mài Xích Linh Liệt Hỏa suốt năm mươi vạn năm, mới biến thành bộ dáng hiện tại, muốn khôi phục linh hồn lực, mấy trăm năm, mấy ngàn năm, thậm chí mấy vạn năm, ta cũng không biết, tóm lại cần thời gian rất dài.
Tam Kỳ lão nhân trầm giọng nói.
- Cần nhiều thời gian sao?
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, lập tức do dự vài phần, lại hỏi Tam Kỳ lão nhân: