Cảm giác tiến bộ trong nửa năm này, Lục Thiếu Du cảm thấy rất hài lòng, hắn tiến bộ trong lĩnh ngộ thật lớn, trong linh hồn không gian, linh hồn phân thân thái cổ U Minh Viêm khoanh chân tu luyện, nó đang luyện hóa lấy linh hồn bổn nguyên của Xích Linh Liệt Hỏa.
Lục Thiếu Du tự biết quá trình này dài dằng dặc, Kỳ lão dùng thời gian năm mươi vạn năm cũng không thể luyện hóa, đủ thấy Xích Linh Liệt Hỏa không dễ luyện hóa như vậy.
Đương nhiên, thái cổ U Minh Viêm cũng không phải Kỳ lão, dù sao có khác nhau, muốn triệt để luyện hóa chỉ là vấn đề thời gian, tình hình trước mắt không đáng lo ngại.
Điểm khác biệt duy nhất chính là thời gian rất dài, linh hồn phân thân thái cổ U Minh Viêm không thể giúp mình, một khi hành động sẽ có hậu quả nghiêm trọng.
Linh hồn phân thân thái cổ U Minh Viêm không cách nào nhúc nhích, điều này làm Lục Thiếu Du càng bức thiết tăng thực lực bản thể lên.
Sau khi trầm tư, Lục Thiếu Du liền lưu linh hồn phân thân thái cổ U Minh Viêm ở lại trong Thiên Trụ giới, có thời gian chênh lệch gấp sáu mươi lần, thời gian luyện hóa sẽ giảm đi rất nhiều.
Lúc này Lục Thiếu Du mới rời khỏi Thiên Trụ giới, đại hồn anh đã cảm giác có người tới đình viện, cũng đang quan sát nơi đây.
Sau khi Lục Thiếu Du thu thập xong tất cả, hắn thu đại hồn anh vào trong đầu, mấy đạo thân ảnh kia đã đến bên ngoài phòng.
Lục Thiếu Du mở cửa phòng, có bốn người đi tới, bốn thân ảnh này có một thân ảnh hư ảo, thân hình nhỏ gầy, tóc dài xõa vai, trong lúc vô hình có xu thế như cột chống trời, làm cho người ta sinh ra áp lực khó hiểu, chính là linh hồn của Tam Kỳ lão nhân.
Ba người khác là Kim Viên, Kim Dao và phụ thân Kim Viên, ba người cung kính đứng bên cạnh Tam Kỳ lão nhân, nhìn bộ dáng này, phụ thân Kim Viên và Kim Dao đã biết thân phận Tam Kỳ lão nhân.