- Ta tin tưởng ngươi một lần.
Lục Thiếu Du do dự vài lần, tâm niệm khẽ động, lập tức thu hồi thân thể hổ biến, dường như lão giả nhỏ gầy nói thật, đương nhiên, Lục Thiếu Du vẫn còn cảnh giác.
- Ngươi thật tới từ thế giới thổ dân?
Nhìn thấy Lục Thiếu Du thu hồi hổ biến, ánh mắt lão giả nhỏ gầy chấn động, hỏi Lục Thiếu Du, ánh mắt kia như muốn xem thấu Lục Thiếu Du.
- Thích tin hay không thì tùy,
Lục Thiếu Du không thể không vận chuyển Hỗn Độn Âm Dương Quyết và Tam Thần Thiên Biến Quyết, đồng thời cẩn thận ẩn nấp tất cả khí tức.
Lão giả nhìn Lục Thiếu Du, nói:
- Ngươi có lẽ cũng không có gạt ta, nếu ngươi tới từ đại thế giới, dùng thiên phú của ngươi chỉ sợ sẽ có thế lực lớn đứng sau, tuyệt đối sẽ không tùy tiện cho ngươi đi ra ngoài, cho dù đi ra ngoài cũng sẽ có an bài.
- Các hạ, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, hiện tại ngươi đã thoát khốn, cáo từ.
Lục Thiếu Du cũng không muốn có liên quan tới lão giả này, nên đi sớm mới tốt, đủ loại dấu hiệu cho thấy, lão giả này tuyệt đối không thể tùy tiện đối phó, cho nên Lục Thiếu Du không thể không đề phòng.
- Chậm đã.
Lão giả nhỏ gầy vội vàng gọi Lục Thiếu Du lại, nói:
- Tiểu tử, cho ngươi chỗ tốt, ngươi có muốn không?
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhấc lên, trong mắt mang theo hiếu kỳ, nói:
- Chỗ tốt gì?
- Bái ta làm thầy, trở thành đệ tử ta.
Thân ảnh lão giả không cong, tóc mất trật tự bay ra phía sau, lộ ra gương mặt chật vật nhưng ánh mắt cũng rất tự tin, nhớ ngày đó bao nhiêu người cầu bái sư không được, hắn khinh thường nhìn một cái, hiện tại muốn thu một thái điểu Phá Giới Cảnh làm đồ đệ, tuyệt đối là nhiều người cầu không được.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn lão giả nhỏ gầy trước mặt, trong nội tâm than nhẹ, nếu không có chuyện Phương Chí Thành, hắn chắc chắn không cân nhắc nhiều.