Ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn qua phiến không gian này không có vật gì, nhưng lại có hỏa diễm đỏ thẫm tồn tại.
Cẩn thận quan sát, Lục Thiếu Du lúc này mới khiếp sợ phát hiện, chỉ thấy phía trước hỏa diễm đỏ thẫm này là một hài cốt hình người, hài cốt khoanh chân ngồi, bảo trì tu luyện tư thế.
Trên hài cốt này có hỏa diễm đỏ thẫm nhảy nhót, cả hài cốt bị hỏa diễm đỏ thẫm bao phủ, nhìn từ xa chỉ thấy nó giống như một đám hỏa diễm mà thôi.
Thân ảnh Lục Thiếu Du lóe lên, tới gần một ít,lúc này phát hiện hỏa diễm đỏ thẫm ở đây hoàn toàn khác với hỏa diễm bên ngoai, toàn thân đỏ thẫm trong suốt, thậm chí có cảm giác long lanh.
Tuy không gian này rất nóng, nhưng quan sát hỏa diễm đỏ thẫm này lại không thấy sóng nhiệt chấn động, cực kỳ bình tĩnh, óng ánh như tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.
Xùy!
Thời điểm Lục Thiếu Du dò xét, trên đầu lâu hài cốt có hỏa diễm đỏ thẫm bộc phát, trong lúc mơ hồ ngưng tụ thành một con mãng xà, con mãng xà có đầu lớn như đầu trẻ con, hai mắt đỏ thẫm, ai nhìn thấy liền cảm thấy linh hồn bị phỏng.
Hí!
Khi ngưng tụ ra đầu mãng xà này, nó lập tức há mồm phun ra một đạo hỏa diễm, hỏa diễm trên hài cốt run lên, trong ánh mắt ngạc nhiên của Lục Thiếu Du, hỏa diễm này ngưng tụ thành một đầu mãng xà khác tương liên với đầu mãng xà kia.
Trên hài cốt này có khí tức bổn nguyên chấn động.
- Linh hồn bổn nguyên, đây là linh hồn bổn nguyên linh vật trời sinh.
Lục Thiếu Du nhận ra lai lịch của linh vật trời sinh này, dung hợp thái cổ U Minh Viêm đã giúp Lục Thiếu Du hiểu không ít về linh vật trời sinh, mãng xà đang chiếm giữ hài cốt chính là một loại linh hồn bổn nguyên, hỏa loại linh vật trời sinh linh hồn bổn nguyên.
Tê tê!
Trong cùng thời gian, ánh mắt hỏa xà đỏ thẫm tập trung lên người Lục Thiếu Du, cái lưỡi phun ra nuốt vào, trong giây lát nó uốn éo thân thể trên hài cốt.