Sưu sưu!
Đám người Hổ Sơn nhanh chóng theo sau.
Sau một lát, Lục Thiếu Du mới dần dần khôi phục bình thường, hào quang màu xanh từ từ rút đi, tình cảnh hơi quỷ dị.
- Móa, Ma Linh Yêu Nữ, ta nhớ kỹ ngươi.
Lục Thiếu Du thầm mắng một câu, quá trình vừa rồi làm hắn thảm không chịu nổi, nếu không phải đủ loại nguyên nhân, hắn có thân thể cường hãn, tăng thêm thái cổ U Minh Viêm là nhất thể với mình, bằng không bản thân mình đã bị đốt thành tro tàn.
Nhớ tới Ma Linh Yêu Nữ, trong lòng Lục Thiếu Du tự nhiên ghi nhớ hận này lên người Ma Linh Yêu Nữ, nhớ tới gương mặt cả người lẫn vật vô hại, tư thái vô cùng mê người, thực lực vô cùng kh*ng b*, một thân là độc, còn kh*ng b* hơn Lục Tâm Đồng rất nhiều, ít nhất bây giờ mình không có thực lực báo thù.
Hào quang màu xanh trên mặt giảm đi, sắc mặt Lục Thiếu Du trở nên tái nhợt, trong nửa canh giờ vừa rồi tương đương với trận ác chiến sinh tử, thậm chí còn là ác chiến sống chết trong gang tấc.
Đứng dậy mặc một bộ quần áo khác, ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn biển lửa chung quanh.
- Ồ.
Làm Lục Thiếu Du nghi hoặc là, trong mười tia máu tươi b*n r* ngoài lúc này không bị biển lửa màu xanh đốt thành tro tàn.
Cẩn thận quan sát, Lục Thiếu Du phát hiện mười tia máu tươi có màu đen bao phủ, những tia máu này không ngừng run rẩy trước biển lửa, cực kỳ kiêng kị và e ngại, nhưng chúng không bị thế giới hỏa diễm của thái cổ U Minh Viêm đốt thành tro tàn.
Nhiệt độ trong thế giới thái cổ U Minh Viêm, Lục Thiếu Du biết rõ, đám Vô Ảnh Phệ Tủy Độc Thư quỷ dị không hóa thành huyết vụ, chuyện này làm cho Lục Thiếu Du cực kỳ nghi hoặc, nhưng nhìn tình huống trong nội thế giới thái cổ U Minh Viêm, chúng không kiên trì được bao lâu, sớm muộn gì cũng bị đốt cháy sạch sẽ.