Ánh mắt nữ tử nhảy lên, mang theo nụ cười giảo hoạt vui vẻ.
- Đó là đương nhiên, ngươi nên biết chúng ta là đạo phỉ thế giới đấy.
Đại hán mặt sẹo cười hắc hắc, đạo phỉ thế giới, đây tuyệt đối là chức nghiệp làm hắn kiêu ngạo.
- Đương nhiên ta biết rõ, còn rất quen thuộc đấy.
Nữ tử mỉm cười với tên đại hán mặt sẹo, nụ cười động lòng người hấp dẫn người khác mê say, nhưng tư thái tức giận lại làm người khác cảm thấy muốn phạm tội.
- Chẳng lẽ ngươi cũng là đạo phỉ thế giới?"
Nghe nữ tử nói thế, đại hán mặt sẹo cảm thấy vết sẹo trên mặt hơi đau đau, nếu cô gái này có quan hệ với đạo phỉ thế giới, vậy có chút phiền phức, cũng không biết cấp độ thực lực như thế nào.
- Ta sao, xem như đạo phỉ thế giới!
Nữ tử nói xong, cổ tay trắng run lên, trong lòng bàn tay trắng xuất hiện khối tiểu huy chương tinh xảo, huy chương rất tinh mỹ rất khác biệt, lập tức không nhìn đám đại hán này, cầm lấy huy chương đặt lên rốn nhỏ, lúc này nàng càng hấp dẫn mê người.
Ánh mắt đại hán mặt sẹo đánh giá huy chương của nữ tử, đột nhiên mặt thẹo co rút lại, ánh mắt hoảng hốt, giống như nhìn thấy quỷ.
- Ngươi là phi... Phi...
- Như thế nào, ngươi cũng nhận ra sao?
Nữ tử cười nhạt một tiếng, v**t v* huy chương.
- Đại nhân tha mạng ah, ta mắt mù, ta có mắt không tròng.
Đại hán vội vàng quỳ trên mặt đất, lập tức dập đầu, dập đầu rất vang dội.
Hơn mười người chung quanh đại hán vô cùng nghi hoặc, tại sao đầu linh lại cung kính với nữ tử như thế, đám người vây quanh ở xa xa cũng không hiểu xảy ra chuyện gì.
- Tại sao ta phải tha cho ngươi? Chết đi!
Nữ tử nói nhỏ, trong khi nói chuyện lại cười nhạt.
- Đều đi chết đi!
Từ khi giọng nói nữ tử vừa dứt, trong giây lát ở giữa không trung không biết từ đâu xuất hiện mười mấy đạo thân ảnh, khi những thân ảnh này xuất hiện, không gian trong phiến thiên địa này đông cứng lại.