- Hừ, sư phụ mới thu ngươi làm đệ tử, ngươi đã làm ra chuyện bại hoại môn phái, quả thực là ném mặt mũi sư huynh đệ chúng ta.
Hồng Khôn chen ngang lời Lục Thiếu Du, ánh mắt lãnh lẽo mang theo địch ý nhìn Lục Thiếu Du.
- Lục sư huynh, ta không quan hệ tới việc này, ta cũng không biết rõ tình hình.
Ánh mắt Lục Thiếu Duchấn động, thời điểm này Lục Thiếu Du làm sao không rõ, chính mình nhất định là bị hãm hại, đây tuyệt đối không phải là chuyện trùng hợp.
- Chê cười, có nữ đệ tử chết trong phòng của ngươi, ngươi nói không có quan hệ tới ngươi, ngươi không biết rõ tình hình, ngươi cảm thấy ta sẽ tin sao?
Hồng Khôn cười lạnh, mắt nhìn Lục Thiếu Du, lãnh ý trong mắt b*n r* ngoài.
- Có tin hay không tùy ngươi, mấy ngày qua ta không đi ra ngoài.
Sắc mặt Lục Thiếu Du bắt đầu âm trầm.
- Mặc kệ chúng ta tin hay không, ngươi theo chúng ta đi một chuyến, đi gặp sư phụ, tất cả do sư phụ định đoạt.
Hồng Kiền nhìn Lục Thiếu Du, khí tức tập trung Lục Thiếu Du.
- Tốt, ta đi gặp sư phụ với ngươi.
Lục Thiếu Du gật đầu, trong nội tâm ngưng trọng, rốt cuộc là ai muốn hãm hại mình.
Đám người rời khỏi đình viện, lúc này trên đường đi tụ tập càng nhiều đệ tử, sau khi nghe nói chuyện này thì ánh mắt mang theo thù hận nhìn thẳng vào Lục Thiếu Du, nếu không phải bởi vì thân phận của Lục Thiếu Du, chỉ sợ đã sớm có người ra tay với Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du theo Hồng Kiền và Hồng Khôn đến đại điện, sớm có đệ tử thông tri trưởng lão Thải Hồng Cốc và Phương Chí Thành, hơn mười trưởng lão đang chờ ở trong đại điện.
- Sư phụ, thi thể Hoàng Anh được tìm thấy trong phòng thất sư đệ, quần áo trên người vỡ nát và rối loạn, chỉ sợ khi còn sống đã bị lăng nhục qua, nhất định trong lúc phản kháng đã bị diệt khẩu.
Trên đại điện, Hồng Khôn nói xong, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Lục Thiếu Du.