- Nếu như thế, Lục Thiếu Du sợ rằng không phải là là người của Thượng Thanh Đại Thiên Thế Giới, thậm chí có khả năng chỉ đến từ thế giới thổ dân mà thôi, có lẽ Thù Tạ Lệnh là hắn đoạt được một cách tình cờ, căn bản không biết tác dụng của Thù Tạ Lệnh.
Ánh mắt Phạm Sàm hơi trầm xuống.
- Phụ thân, động thủ đi, không phải đến từ Thượng Thanh Đại Thiên Thế Giới, vậy thì cần gì phải cố kỵ.
Ánh mắt Phạm Kiếm Nhân lộ ra hàn ý, nhớ tới mấy ngày qua Phương Thải Y đều ở cạnh tiểu tử kia, lửa giận bao phủ tâm thần hắn.
- Chẳng lẽ không thể có những biện pháp khác sao, gia nhập Chiến Thiên Liên Minh chúng ta rất đơn giản, không nhất định phải làm tuyệt như thế.
Bờ môi Phương Thải Y hơi cười nhạt, răng ngà cắn môi, sâu kín thở dài.
- Thải Y sư muội, phụ thân ta nói, chỉ cần ngươi và Phương thúc đáp ứng, chúng ta sẽ thành người một nhà, ngươi có thể giống như ta, đến lúc đó nghĩ biện pháp tiến vào bên trong, một khi đi vào, về sau thành tựu chúng ta có thể nghĩ.
Phạm Kiếm Nhân đến bên cạnh Phương Thải Y, ánh mắt lơ đễnh, nói:
- Một tiểu tử Phá Giới Cảnh sơ giai mà thôi, g**t ch*t một con kiến hôi có gì khó.
- Phạm đường chủ, xin cho lão hủ suy nghĩ.
Trên mặt Phương Chí Thành chấn động.
- Đương nhiên, Phương chấp sự có thể suy nghĩ thật kỹ.
Phạm Sàm mặt không đổi sắc, dấu diếm nói một câu.
Phương Chí Thành và Phương Thải Y lập tức cáo từ rời đi, trong phòng còn lại Phạm Sàm, Phạm Kiếm Nhân, Đỗ Lộc ba người.
- Phụ thân, việc này cần gì phải giao cho Thải Y sư muội làm, ta tự mình đi giết tiểu tử kia là được rồi, giết hắn giống giết con kiến mà thôi.
Phạm Kiếm Nhân nhìn bóng lưng Phương Thải Y, quay đầu nói với Phạm Sàm.
- Nhân nhi, biết rõ vì sao ta đồng ý việc ngươi và Thải Y hay không?