Sau khi suy nghĩ kỹ càng, bất tri bất giác trời đã sáng.
Phương đông đã có ánh bình minh, mặt trời đỏ xuất hiện.
Phương Thải Y vào sáng sớm đã đi tới đình viện, mang cho Lục Thiếu Du mấy hoa quả tươi, ngày hôm qua có hẹn, tiếp tục đi Thải Hồng điện, Lục Thiếu Du còn phải tìm hiểu thêm về thế giới bên ngoài.
Nhìn nữ tử trước mặt mình, nội tâm Lục Thiếu Du sinh ra một ít cảm kích, rời khỏi đại lục Linh Vũ, một đường bị đuổi đuổi giết, đối với người đầu tiên có thiện ý với mình, làm cho Lục Thiếu Du sinh ra tâm tư cảm kích.
Một đường trò chuyện với nhau, hai người lại đến Thải Hồng điện, trên đường đi, Phương Thải Y dường như cảm thấy hứng thú khi trò chuyện với Lục Thiếu Du, nàng nói không ngừng.
Lục Thiếu Du cũng từ miệng Phương Thải Y biết được, mẫu thân nàng vẫn lạc trong một bí cảnh, khi đó nàng mới mấy tuổi mà thôi, sau đó được phụ thân nuôi lớn, cho nên từ nhỏ vẫn chỉ một mình.
Phương Thải Y nhìn tuổi chừng hai mươi lăm hai mươi sáu, nhưng thời gian tu luyện đã hơn hai trăm năm, hiện tại đã có tu vị Ngộ Chân Cảnh sơ giai, trong cả Vạn Cổ Thế Giới, cũng trừ phụ thân Phương Chí Thành ra, nàng là cường giả hiếm có.
Chuyện này làm cho Lục Thiếu Du bất đắc dĩ, tính toán ra Phương Thải Y còn lớn tuổi hơn hắn, toàn bộ thời gian tu luyện của hắn cộng lại chỉ vài chục năm mà thôi.
Nhưng lập tức làm cho Lục Thiếu Du nghĩ đến, Phương Thải Y tu luyện trên đại lục Vạn Cổ hai trăm năm đạt đến Ngộ Chân Cảnh sơ giai, mà mình mới Phá Giới Cảnh sơ giai, hắn thấp hơn một đại cảnh giới, nếu tính thời gian trong Thiên Trụ, bản thân mình tu luyện dài hơn không ít.
Lục Thiếu Du lắc đầu than nhẹ, đúng là không thể so sánh, Vạn Cổ Thế Giới còn không phải trung tâm tiểu thế giới, càng không phải trung thiên thế giới, so sánh với thế giới hỗn độn còn kém hơn quá nhiều, nhưng người ta đã tu luyện nhanh hơn hắn nhiều.