Điều tức một ngày, thương thế không khỏi hẳn, nhưng với thể chất b**n th** của Lục Thiếu Du lại có thể chèo chống, muốn hoàn toàn khôi phục cũng không phải chuyện dễ dàng, áo bào xanh trên người nghiền nát không chịu nổi, có chút chật vật, sau khi thay bộ quần áo mới, Lục Thiếu Du lúc này mới rời phòng, cũng thấy Phương Thải Y đứng ngoài cửa, hắn ngửi được hương thơm nhàn nhạt trên người của nàng, tóc đen như mây, thân thể mềm mại uyển chuyển, váy dày ôm lấy thân thể rất động lòng người.
- Lục tiên sinh, chúng ta sắp tới nơi, Phạm đường chủ mời ngài đi qua.
Lúc này bị ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào, Phương Thải Y xấu hổ cúi đầu xuống, đôi má mang theo ba phần ngượng ngùng, bộ dáng xinh đẹp làm Lục Thiếu Du phải nhìn vài lần.
Phương Thải Y cúi đầu thấp hơn nữa, nàng chưa từng thấy ánh mắt to gan như vậy, ánh mắt này không che dấu nhìn lên người nàng, hoàn toàn không giống với những kẻ lén lút quan sát nàng, nhưng trong ánh mắt không có ý dâm loạn, không giống những kẻ lén lút nhìn nàng.
Bởi vậy nàng không cảm thấy không vui dưới ánh mắt như thế, ngược lại nội tâm sinh ra cảm giác ngượng ngùng.
Đang ở trên tọa giá phi hành, Lục Thiếu Du nhìn ngắm chung quanh, cũng không biết khi nào tọa giá phi hành đã rời khỏi khe hở thế giới, trước mặt là dãy núi nguy nga sừng sững, cảnh tượng canh ngát ngút ngàn, hoàn toàn không khác gì đại lục Linh Vũ.
- Tiểu huynh đệ, thương thế tốt hơn rồi chứ?
Lục Thiếu Du đi tới, Phạm Sàm chào đón thân thiết, ánh mắt mang ý cười, lập tức nhìn Lục Thiếu Du, hắn rất ngạc nhiên, mới một ngày thương thế đã tốt lên rất nhanh.
- Đa tạ Phạm đại ca quan tâm, vấn đề thời gian, chỉ tốn chút thời gian là khỏi hẳn.
Lục Thiếu Du nói, ánh mắt nhìn qua Phương Chí Thành cùng Phạm Kiếm Nhân, còn có Đỗ Lộc, những người khác dường như đang làm việc ở nơi khác.