- Thành thật ở lại đây cho ta!
Đại hán khôi ngô Hổ Sơn nhìn qua thanh niên mặc hoa phục và nữ tử mặc váy dài, hắn thả Lục Thiếu Du vào trong phòng, lập tức đóng cửa rời đi.
Khi đại hán khôi ngô đã bỏ đi, thanh niên mặc hoa phục và nữ tử mặc váy dài nhìn chằm chằm lên người Lục Thiếu Du, ánh mắt Lục Thiếu Du cũng đánh giá hai người trong gian phòng.
Một thanh niên mặc hoa phục tuổi chừng hai mươi tám hai mươi chín, khí độ xem như bất phàm, vừa nhìn đã thấy không phải người thường, lớn lên xem như tuấn lãng, trong ánh mắt mang theo nét bướng bỉnh, dường như không đặt người bình thường vào trong mắt.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn qua thiếu nữ mặc váy dài, ánh mắt ngơ ngác, chỉ thấy nữ tử tuổi chừng hai lăm hai sáu, trên người mang theo hương thơm nhàn nhạt, tóc đen như mây, mang theo nét mềm mại và tinh tế, váy dài bó chặt eo nhỏ phụ trợ dáng người lung linh xinh đẹp động lòng người.
Cẩn thận nhìn nữ tử trước mặt mình, Lục Thiếu Du cảm thấy ngoài ý muốn, đây là gương mặt động lòng người, da thịt nõn nà như bạch ngọc, mang nét óng ánh như ngọc, mắt ngọc mày ngài, vẻ ngoài đầy nhu ý, đôi môi đỏ rực như son, tươi ngon mọng nước, thân thể tỏa ra thần thái cơ trí, là nữ nhân rất có phong vị.
Nử tử này làm Lục Thiếu Du nghĩ đến Mộ Dung Lan Lan và Đạm Thai Tuyết Vi, nữ tử không có vũ mị của Mộ Dung Lan Lan, không có thần thái không đẹp không yêu của Đạm Thai Tuyết Vi, nhưng tự thành hấp dẫn, lại có khí chất thành thục của Mộ Dung Lan Lan và thanh xuân của Đạm Thai Tuyết Vi, dung nhan cũng không thua kém bao nhiêu.
Bị ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào, nữ tử cúi đầu xuống, mang theo ba phần ngượng ngùng, nàng chưa từng thấy ánh mắt to gan như thế, ánh mắt không chút che dấu nhìn ngắm nàng, hoàn toàn khác với những ánh mắt lén lút quan sát nàng.