Một lát sau, tên đại hán khôi ngô Hổ Sơn mang theo Lục Thiếu Du đến bên ngoài một gian phòng, cung kính hỏi thăm.
- Một đám phế vật, nhiều người như thế, tu vị còn cao hơn không ít, đã vây công còn đào tẩu hai tên.
Trong phòng, một giọng nói nũng nịu truyền ra.
- Là phế vật, đều là một đám phế vật.
Đại hán khôi ngô cung kính gật đầu, trong mắt mang theo cung kính tuyệt đối, không có chút không phục.
- Ngươi cũng là phế vật, bình thường bảo ngươi hảo hảo tu luyện, ngươi hết lần này tới lần khác chỉ ăn uống chơi gái đánh bạc, bằng không nếu ngươi ra tay, bọn chúng có thể bỏ chạy sao?
Giọng nói nũng nịu trong phòng truyền tới.
- Tam đương gia, ta ăn uống đánh bạc, nhưng ta không có chơi gái a.
Đại hán khôi ngô lập tức hô to oan uổng.
- Còn dám mạnh miệng, ngươi có biết kẻ tu vị Hậu Thiên bỏ chạy là gì không, đây chính là linh vật trời sinh, linh vật trời sinh cấp độ Hậu Thiên, nếu các ngươi bắt trở về, sau khi về, đại ca cùng nhị ca nhất định sẽ khen thưởng các ngươi, chỉ tiếc các ngươi không công bỏ qua cơ hội này.
Trong phòng, giọng nói nũng nịu bình thản không ít, giọng nói thanh thúy dễ nghe.
- Tam đương gia, ngươi nói là thật sao, một linh vật trời sinh?
Nghe vậy, đại hán khôi ngô lập tức nghẹn họng nhìn trân trối, lập tức kinh ngạc như muốn rớt mắt ra ngoài, linh vật trời sinh cấp độ Hậu Thiên, đây chính là trọng bảo ah, bao nhiêu cường giả khắp nơi đi tìm, đúng là báo vật khó lường.
Lục Thiếu Du lúc này cũng kinh ngạc, nghe được nữ tử trong phòng nói chuyện, dường như niên kỷ còn sẽ không quá lớn, đương nhiên, trong ba ngàn đại thế giới, tuổi không lớn chỉ là tương đối, người chừng ba mươi tuổi có khi đã sống vài ngàn năm.
Nữ tử trong phòng, trong tình huống biết bản thể Mẫu Đan là linh vật trời sinh lại không ra tay, chuyện này làm cho Lục Thiếu Du cảm thấy giật mình không nhỏ.