- Lão Ảnh, ngươi đừng như vậy, ta còn cần ngươi hỗ trợ mà, ngươi làm người tốt đến cùng, đưa phật đưa đến tây phương, cùng lắm ta nợ ngươi một nhân tình, về sau chỉ cần ta còn sống, ngươi muốn làm gì, chỉ cần ta làm được, nhất định lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ chối.
Lục Thiếu Du xoay chuyển ánh mắt, lập tức mềm mỏng với Lão Ảnh.
- Ngươi cần phải nhớ rõ lời này, ta cũng không ép ngươi.
Lão Ảnh mỉm cười, dường như đang chờ câu này của Lục Thiếu Du.
- Đúng, là ta nói, ta nói sẽ giữ lời, tuyệt đối nói lời giữ lời.
Lục Thiếu Du khẽ giật mình, lúc này mới hiểu mình bị Lão Ảnh ám toán, lão gia hỏa này đang chờ mình nói câu nói kia.
- Chẳng lẽ ngươi còn có thời điểm không giữ lời?
Ánh mắt Lão Ảnh sáng ngời nhìn qua Lục Thiếu Du, nói:
- Ngươi cũng không cần quá lo lắng, từ trước mắt mà nói, đại lục Linh Vũ một phương thế giới hỗn độn này rất khó bị phát hiện, mấy tên đạo phỉ thế giới tiến vào đại lục Linh Vũ là ta đưa vào đấy.
- Cái gì, là ngươi làm.
Lục Thiếu Du lập tức giật mình.
- Ta cố ý cho đám thổ dân các ngươi mở mang kiến thức một chút, cũng cho ngươi biết thực lực và hiện trạng của mình, không tốt sao?
Lão Ảnh lườm Lục Thiếu Du.
- Không có vấn đề, tuyệt đối không có vấn đề.
Lục Thiếu Du khẽ giật mình, lập tức thở ra một hơi, là Lão Ảnh an bài khá tốt, nói như vậy, chứng minh đại lục Linh Vũ còn không dễ dàng bị phát hiện như thế.
- Ngươi cũng đừng nhẹ nhõm, ta vừa nói không phải lừa dối ngươi, ngươi dung hợp thế giới hỗn độn thế giới chi nguyên, thế giới hỗn độn không ngừng hội tụ năng lượng, cho nên sớm muộn sẽ có người phát hiện ra.
Lão Ảnh nghiêm mặt, nhìn thẳng vào Lục Thiếu Du, ánh mắt ngưng trọng.
- Vậy làm sao bây giờ?
Lục Thiếu Du nhíu mày, nếu thế giới hỗn độn bị phát hiện, Lục Thiếu Du biết rõ nó đại biểu cái gì, đại biểu người khác sẽ phát hiện tân thế giới, còn không bằng như thế, thế giới hỗn độn đủ làm cường giả trong ba ngàn đại thế giới điên cuồng.