Tâm thần Lục Thiếu Du tiến vào trong biển áo nghĩa này, hỏa diễm nóng rực bao phủ linh hồn, Lục Thiếu Du cũng phát hiện, đây chính là không gian do hỏa thuộc tính áo nghĩa ngưng tụ mà thành, trong không gian này ẩn chứa lĩnh ngộ của Phá Giới Cảnh trung giai về hỏa thuộc tính áo nghĩa.
Đây là không gian đối phương lĩnh ngộ áo nghĩa, tâm thần của Lục Thiếu Du lại có thể nhìn trộm vào bên trong, Lục Thiếu Du trực tiếp quan sát hết mọi thứ, hắn nhìn trộm lĩnh ngộ của kẻ khác sau đó hấp thu cho mình sử dụng.
Phát hiện tất cả mọi thứ, tâm thần Lục Thiếu Du mừng rỡ không thôi, hắn cũng đắm chìm trong lĩnh ngộ.
Lục Thiếu Du lúc này hoàn toàn hiểu rõ, Hỗn Độn Âm Dương Quyết thôn phệ áo nghĩa cho mình sử dụng, ngược lại không phải chân chánh hoàn toàn luyện hóa áo nghĩa, nghiêm khắc mà nói, sau khi thôn phệ áo nghĩa của đối phương, chính mình có thể nhìn trộm tất cả lĩnh ngộ đó, sau đó trong thời gian ngắn nhất mang lĩnh ngộ của đối phương biến thành lĩnh ngộ của mình.
Trực tiếp thôn phệ áo nghĩa chi nguyên của đối phương, đối phương có khả năng lĩnh ngộ ngàn năm vạn năm lại mở toàn bộ cho mình nhìn thấy tất cả, dùng thời gian ngắn nhất hấp thu lĩnh ngộ đó biến thành của mình.
Có thể là nói như vậy, áo nghĩa mênh mông giống như mê cung thật lớn, trong cái mê cung thật lớn này lại có thêm vô số mê cung nhỏ chằng chịt, người mang áo nghĩa chi nguyên sẽ có một con đường nhỏ chính xác để vượt qua mê cung, trong quá trình xông qua mê cung nhỏ này cũng mất thời gian ngàn năm vạn năm mới có thể tìm ra con đường chính xác.
Lục Thiếu Du lúc này thôn phệ áo nghĩa chi nguyên của đối phương, trực tiếp nhìn trộm biển áo nghĩa của đối phương, nói đơn giản hắn có thể trực tiếp đạt được lộ tuyến lĩnh ngộ chính xác của đối phương trong mê cung nhỏ kia.