- Cũng không biết chúng ta có thể ra ngoài hay không, lúc này chúng ta gặp xui xẻo rồi, chết hai mươi mấy người, chỉ có năm người chúng ta trốn ra.
Lúc này nói chuyện, chính là một thoạt nhìn tựa hồ là có chút tặc mi thử nhãn đàn ông, đang mặc một kiện nho nhã áo dài, trên đầu còn mang theo đỉnh đầu phương cái mũ.
- Ô Thử, ngươi nhìn kỹ xem, trong thế giới hỗn loạn này có lối ra hay không.
Phu nhân trung niên nói với nam nhân mắt chuột một câu.
- Tâm thần của ta không có tác dụng ở đây, đáng tiếc bốn người chúng ta đều tu luyện thổ thuộc tính, một tu luyện phong thuộc tính áo nghĩa, một tu luyện là hỏa thuộc tính áo nghĩa, mà ta tu luyện linh hồn áo nghĩa, nếu có ai tu luyện không gian áo nghĩa sẽ dễ dàng hơn không ít.
Nam tử mắt chuột gọi là Ô Thử lắc đầu, đôi mắt nhỏ b*n r* tinh quang bốn phía, ánh mắt sáng giống như nhìn thấu tất cả.
- Ô Thử, ngươi nói chuyện đều là nói nhảm, có bao nhiêu người tu luyện không gian áo nghĩa chứ, ngươi thậm chí còn chưa gặp qua, ít nói nhảm đi.
Nam tử thân thể to lớn như cây cột châm chọc Ô Thử, giữa hai người có phần không thoải mái với nhau.
- Trọng Chuy, ngươi muốn đánh nhau phải không, có muốn ta động thủ với ngươi không?
Ánh mắt Ô Thử nhảy lên, lập tức trừng mắt nhìn đối phương.
- Chẳng lẽ ta sợ ngươi, đang dọn dẹp ngươi một chút đấy.
Thân thể đại hán như cột sắt bước lên một bước, năng lượng mênh mông bộc phát, giống như thật sự muốn động thủ, Trọng Chuy chưa từng sợ Ô Thử bao giờ.
- Ô Thử, Trọng Chuy, đã là thời điểm nào rồi còn náo loạn như thế.
Ánh mắt phu nhân Mân Côi trừng hai người, hai người nhìn phu nhân một chút, muốn nói gì đó, lão giả lục tuần vẫn không nói gì quay đầu lại, nói:
- Trọng Chuy, Ô Thử, các ngươi náo cái gì, nếu các ngươi có bổn sự, lúc trước chúng ta cũng không cần phải chạy vào khe hở làm gì.