Trừ các đại gia tộc ra, ở đây cũng chỉ có Linh Thiên Môn, Vân Dương Tông, Thiên Vân Đảo các sơn môn mới có tư cách tham dự.
Ngày đại hôn, bảy tiểu gia hỏa tự nhiên hưng phấn, gây ra không ít động tĩnh trong Thanh Long hoàng tộc.
Trên đại hôn, La Lan thị tự nhiên vô cùng cao hứng, những năm gần đây Dương Quá đã sớm như con ruột của nàng, thậm chí trong cả Lục gia, tuyệt đối không có người xem Dương Quá là người ngoại, đều tôn xưng là thiếu gia.
Nhưng sau khi Dương Quá kết hôn với Long Yên, lại không lựa chọn ở trong Thanh Long hoàng tộc, cũng không ở lại Lục gia, mà là muốn đi tới nơi lúc trước.
Hai người quyết định, mọi người đều hiểu, cũng không có người nào phản đối.
Sau đại hôn Dương Quá và Long Yên công chúa, Lục Thiếu Du cũng đi thăm Thiên Vân Đảo, hắn vốn muốn đi từ lâu, nhưng nghe Lục Kinh Vân nói, mẫu thân Mộ Dung Lan Lan những ngày này bế quan tương đối nhiều, đoạn thời gian này vẫn đang bế quan, cho nên Lục Thiếu Du mới không đi qua.
Thời điểm Lục Thiếu Du đến Thiên Vân Đảo, hắn cũng không gặp được Mộ Dung Lan Lan, cũng không gặp người quen Đạm Thai Tuyết Vi, hai người vẫn bế quan tu luyện.
Không gặp được người quen, Lục Thiếu Du chỉ có thể quay về Phi Linh Môn, sau khi Mộ Dung Lan Lan xuất quan lại đi gặp cũng không muộn.
Ba ngày sau đó, sáng sớm, bình minh xuất hiện tại phương đông, tia sáng đầu tiên xuất hiện xóa tan bóng tối, chiếu sáng dãy núi trùng điệp.
Dãy núi, rừng cây, dòng sông, sương mù bốc lên, từ xa quan sát cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Trong Phi Linh Môn, ở sau núi, thân ảnh Lục Thiếu Du lóe lên, xuất hiện trước mật thất, sau đó đi vào bên trong.
Khoanh chân ngồi xuống, trong tay Lục Thiếu Du xuất hiện nhẫn trữ vật phong cách cổ xưa, hắn không thể nhìn trộm bên trong có cái gì, cầm trong tay cảm thấy mát lạnh, trong mơ hồ còn mang theo khí tức man hoang.