Nhìn Đoan Mộc Hồng Chí, ánh mắt Lục Thiếu Du vui vẻ, biết rõ Đoan Mộc Hồng Chí và Niếp Phong Lai tốn tâm tư vào việc tu luyện, nhưng mà trong lòng, Đoan Mộc Hồng Chí lại hiểu hơn Niếp Phong Lai không ít, nội tâm Đoan Mộc Hồng Chí cũng thế, cường giả vĩnh viễn không dừng bước, nói:
- Vâng, Lục đại ca.
Đoan Mộc Hồng Chí cao hứng gật đầu, hắn vui mừng và kích động nói:
- Lục đại ca, ta ưa thích tu luyện, ta nhớ ngươi đã từng nói, cường giả, vĩnh viễn không chừng mực, một ngày nào đó, ta sẽ đuổi theo Lục đại ca, sóng vai chiến đấu với ngươi, đây là mộng tưởng trong lòng ta, từ ngày ta có thể tu luyện, trong nội tâm của ta đã suy nghĩ nhất định sẽ trở thành cường giả giống Lục đại ca, suy nghĩ này chưa bao giờ cải biến qua.
Nhìn Đoan Mộc Hồng Chí kích động hưng phấn, Lục Thiếu Du mỉm cười, nói:
- Hồng Chí, cường giả vĩnh viễn không dừng bước, nhưng mà cường giả cũng cần xuất phát lần nữa.
- Cường giả cần xuất phát lần nữa?
Đoan Mộc Hồng Chí nghi hoặc, hắn không hiểu nghĩa lời này.
- Về sau ngươi sẽ hiểu!
Ánh mắt Lục Thiếu Du chớp động, ngẩng đầu lên, tinh quang trong mắt lóe lên, vỗ nhè vai Đoan Mộc Hồng Chí, nói:
- Hồng Chí, cố gắng tu luyện, ta chờ có một ngày cùng chiến đấu với ngươi.
Lục Thiếu Du vừa dứt lời, thân ảnh đã biến mất trong đại điện.
Đoan Mộc Hồng Chí nghi hoặc một hồi, lập tức mỉm cười, lúc này mới cao hứng rời khỏi Ngũ Hành điện, hắn lựa chọn con đường cường giả không chừng mực, muốn trở thành cường giả giống Lục đại ca, lúc này tuy Lục đại ca nói cường giả cần xuất phát lần nữa, hắn không hiểu, nhưng hắn tin tưởng, một ngày nào đó hắn sẽ hiểu, về sau cũng sẽ có cơ hội cùng chiến đấu với Lục đại ca, đây là mộng tưởng chưa bao giờ thay đổi của hắn.