Nhìn thấy thân ảnh nam tử áo bào xám, tóc dài xõa vai, dung mạo tuấn lãng, hai mắt như thần, toàn thân bóng dáng tuyệt mỹ run lên, trong mắt đẫm nước mắt, trái tim bình thản không ngừng run rẩy.
Bốn mắt nhìn nhau, Dương Quá càng đi càng gần, cả thiên địa như yên tĩnh, không có người nào đánh vỡ yên tĩnh này.
Xùy!
Dương Quá đến bên cạnh nữ tử áo trắng, mắt nhìn dung mạo quen thuộc, thật lâu sau đó, ánh mắt rưng rưng, yết hầu nhấp nhô, khóe mắt có giọt nước mắt lăng dài trên má, nói:
- Rốt cuộc ta cũng chờ đến ngày hôm nay, còn sớm hơn suy nghĩ của ta một chút, hiện tại, ngươi còn muốn rời khỏi ta sao.
- Cuộc đời này bất ly bất khí, sinh tử cùng nhau.
Ánh mắt nữ tử tuyệt mỹ rung động, bàn tay như ngọc lau khô nước mắt Dương Quá, thân thể mềm mại run lên, không kiềm nén được nữa, lao vào trong lòng người thương.
Hai người không nói lời nào, chỉ ôm nhau.
Khóe mắt người bên dưới rưng rưng, Lục Tâm Đồng, Long Bích Hàm đại công chúa lại ch** n**c mắt vui mừng.
- Chúc mừng người hữu tình sẽ thành thân thuộc.
Nhưng lúc này trên không gian yên tĩnh có một giọng nói vang lên, mọi người rất quen thuộc với giọng nói này.
Bỗng nhiên, tất cả mọi người dò xét không gian chung quanh, tìm kiếm người nói chuyện.
Bảy tiểu gia hỏa khó hiểu nhìn chằm chằm vào hư không.
Ánh mắt Chí Thánh Đại Đế chấn động, lập tức nhìn vào một hướng giữa không trung.
Trong ánh mắt của mọi người, một thân ảnh lăng không vô thanh vô tức xuất hiện trên cao, đạp không đứng đó, áo bào xanh khẽ nhúc nhích, gương mặt cương nghị, bờ môi cười tà dị, hai mắt thâm thúy giống như có thể nhìn thấu tâm tư sâu thẳm của người khác.
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào thân ảnh vừa mới xuất hiện, bỗng nhiên cùng kêu lên, mọi người run rẩy, Bắc Cung Vô Song, Bạch Linh, Độc Cô Cảnh Văn, Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh, Bạch Linh chúng nữ hét lớn.